“Chị, Cảnh sát Triệu nói họ sẽ lập hồ sơ điều tra.”
Câu đầu tiên con bé nói sau khi lên xe.
Luật sư Tống bên cạnh bổ sung:
“Sếp Thẩm, phía cảnh sát đã thụ lý rồi.”
“Tiếp theo họ sẽ trích xuất camera, triệu tập Chu Hải Yến, quy trình có thể mất vài ngày.”
Tôi gật đầu, nổ máy xe.
Trên đường về, Gia Hân bỗng lên tiếng:
“Chị, có chuyện này em vẫn chưa dám nói với chị.”
“Chuyện gì?”
“Cái hôm sếp Chu lấy xe đi, bà ấy có nói một câu.”
Giọng Gia Hân trầm xuống.
“Bà ấy nói, nếu em dám mách lẻo với người nhà, bà ấy sẽ khiến em không còn đường sống trong cái ngành này nữa.”
Tay tôi siết chặt vô lăng.
“Bà ta còn nói, chị làm công ăn lương ở thành phố khác thì có bản lĩnh gì.”
“Dù có biết cũng chẳng làm gì được bà ta.”
Tôi bật cười.
“Gia Hân, em quay lại nói với bà ta…”
“Không, em không cần nói, để bà ta từ từ mà tự thấm.”
Ngày thứ ba sau khi lập án, Chu Hải Yến cuối cùng cũng bị cảnh sát triệu tập.
Thông tin này do Phương Uyên báo cho tôi.
Cô ấy có người quen trong hệ thống, lệnh triệu tập vừa được duyệt, cô ấy liền gọi điện ngay cho tôi.
“Chị Lan, hai giờ chiều nay, Chu Hải Yến vào đồn rồi.”
“Ai thông báo cho bà ta?”
“Cảnh sát gọi điện thẳng đến công ty.”
“Nghe nói lúc nhận điện thoại bà ta đang họp, mặt mày xanh như tàu lá chuối.”
Tôi cúp điện thoại, ngả lưng ra ghế, mường tượng cảnh tượng đó.
Trong phòng họp của Hằng Thái, Chu Hải Yến đang chĩa tay múa mép trước màn hình PPT, bất ngờ nhận được cuộc gọi từ đồn công an yêu cầu chiều nay hai giờ có mặt để điều tra.
Cả phòng họp đều nghe thấy.
Cảnh này quả thực còn đặc sắc hơn tôi tưởng tượng.
Hơn bốn giờ chiều, Phương Uyên lại gọi đến.
“Chu Hải Yến ra rồi.”
“Bà ta khai ở đồn rằng chiếc xe mượn của Thẩm Gia Hân đã trả từ lâu, chiếc hiện tại là của bà ta.”
“Bà ta nói xe là của bà ta?” Tôi hỏi.
“Đúng thế, bà ta bảo chiếc xe đó là do bà ta mua tặng cho Lâm Tuấn Kiệt, bảo Thẩm Gia Hân thần kinh chập mạch mới nằng nặc nhận là xe của mình.”
“Bà ta còn nói hai chị em nhà chị đang tống tiền.”
“Bà ta có bằng chứng không?”
“Không. Cảnh sát hỏi hợp đồng mua bán và biên lai thanh toán, bà ta nói làm mất rồi.”
“Hỏi mua ở đại lý 4S nào, bà ta bảo quên mất tiêu.”
“Hỏi tại sao trên giấy đăng ký xe lại mang tên Thẩm Gia Hân, bà ta bảo là nhờ Thẩm Gia Hân đi làm thủ tục hộ.”
“Rồi còn lu loa rằng Thẩm Gia Hân cố ý dùng CMND của mình để đăng ký, hòng nuốt trọn chiếc xe của bà ta.”
Tôi hừ lạnh một tiếng.
Lời nói dối thủng lỗ chỗ, nhưng không thể không thừa nhận Chu Hải Yến quả là mụ cáo già, rất biết cách tung hỏa mù.
“Cảnh sát bảo sao?”
“Cảnh sát yêu cầu trong vòng ba ngày, bà ta phải lái xe đến đồn để phối hợp điều tra.”
8
Trong ba ngày này, tôi đã làm hai việc.
Việc thứ nhất, bảo trợ lý đóng băng tiến độ đấu thầu của dự án bên Hằng Thái.
Lý do rất đơn giản: Cần thẩm định lại quy trình.
Việc thứ hai, tôi sai người điều tra thêm thông tin về Chu Hải Yến.
Không chỉ riêng bà ta, mà còn cả chồng bà ta nữa.
Chồng của Chu Hải Yến tên là Vương Cường, mở một chuỗi phòng gym ở trung tâm thành phố.
Tôi cho người quay lại cảnh Chu Hải Yến và Lâm Tuấn Kiệt âu yếm nhau, cắt ghép thành một video dài ba phút, rồi gửi nặc danh đến chuỗi phòng gym đó.
Ngay chiều hôm video được chuyển đến, Vương Cường đã bùng nổ.
Phương Uyên cười ngặt nghẽo trong điện thoại.
“Chị Lan, chị không biết đâu, hôm nay phòng gym đó phải đóng cửa sớm.”
“Nhân viên kể là ông chủ nhận được bưu kiện, xem xong mặt đen như đít nồi, xách túi lao thẳng ra xe phóng đi.”
“Hướng đi đúng ngay khu chung cư của gã Lâm Tuấn Kiệt đấy.”
“Đừng để xảy ra án mạng đấy.” Tôi nhắc nhở.
“Yên tâm, em biết chừng mực mà. Đồ là do chị gửi hả?”
Tôi không trả lời câu hỏi này.
Tám giờ tối, Gia Hân gọi cho tôi, giọng hơi hoảng.
“Chị ơi, chị biết chuyện gì không? Chồng sếp Chu đến tận khu chung cư của Lâm Tuấn Kiệt đánh ghen, ầm ĩ lắm, bảo vệ cũng phải xuất hiện.”
“Sao em biết?”
“Trong nhóm công ty có người đăng video.”
“Chồng sếp Chu đứng dưới lầu nhà Lâm Tuấn Kiệt chửi ầm lên, mắng hắn là thằng trà xanh khốn nạn, còn đập nát cửa nhà Lâm Tuấn Kiệt nữa.”
“Sau đó sếp Chu chạy đến, ba người họ đánh lộn ngay cổng chung cư.”
“Đánh nhau à?”
“Vâng, sếp Chu bị cào cho mấy vệt trên mặt, cảnh sát cũng phải tới.”