“Cướp khách riêng.”
Nếu tội danh này bị đóng thật, vậy đây không còn là vấn đề danh tiếng nữa mà là vấn đề pháp lý.
Tôi mở máy tính, xuất toàn bộ dữ liệu của tất cả dự án suốt ba năm qua bao gồm hợp đồng, email trao đổi và lịch sử làm việc thành file sao lưu riêng, sau đó gọi một cuộc điện thoại cho luật sư riêng của cô tôi.
“Luật sư Tô, là tôi, Tô Vãn. Tôi có thể cần anh giúp một việc.”
“Cô cứ nói.”
“Giúp tôi kiểm tra dòng tiền tài chính của truyền thông Khải Minh trong ba năm gần đây, đặc biệt là lịch sử chuyển khoản giữa tài khoản công ty và tài khoản cá nhân của Trần Diệu Dương.”
“Cô Tô, việc này sẽ cần một số…”
“Tôi biết.”
“Anh cứ làm đi, phí tôi trả.”
Cúp điện thoại xong, tôi ngả người ra ghế rồi khẽ cười lạnh.
Trần Diệu Dương, nếu anh đã muốn làm lớn chuyện như vậy thì tôi sẽ chơi với anh tới cùng, nhưng không phải bằng miệng mà bằng chứng cứ.
Ba ngày sau, luật sư gửi kết quả điều tra tới.
Tôi vừa mở file ra đã bật cười.
Trong ba năm, Trần Diệu Dương đã chuyển tổng cộng 14.000.000 tệ từ tài khoản công ty sang tài khoản cá nhân dưới danh nghĩa “phí tư vấn”, “phụ cấp công tác”, “hoàn trả chi phí”, trong đó có 6.000.000 tệ được chuyển thẳng vào một công ty ma đứng tên Lâm Thi Ngữ.
Làm sổ sách giả.
Biển thủ công quỹ.
Chuyển lợi ích cá nhân.
Chỉ cần lôi đại một cái ra thôi cũng đủ để anh ta ngồi tù mấy năm.
Tôi lưu toàn bộ tài liệu lại, gửi một bản cho Tô Cẩm Hoa, một bản khác chép vào USB rồi khóa lại, nhưng chưa dùng ngay vì nếu chưa tới bước cuối cùng, tôi thật sự không muốn đẩy mọi chuyện tới mức đó.
Đáng tiếc, đời thường không cho người khác cơ hội mềm lòng.
Sáng hôm sau, tôi vừa tới công ty thì giám đốc nhân sự đã chạy thẳng vào văn phòng.
“Tổng giám đốc Tô, có chuyện rồi.”
“Nói đi.”
“Truyền thông Khải Minh gửi tới một thư luật sư, nói rằng trong thời gian cô làm việc ở đó có hành vi nhận khách riêng và làm gián điệp thương mại, yêu cầu Quân Lan Capital lập tức chấm dứt hợp đồng lao động với cô.”
Tôi cầm thư luật sư đọc một lượt.
Từ đầu tới cuối toàn là “sự thật” được bịa trắng trợn.
Nói tôi lợi dụng chức vụ để lén chuyển dữ liệu khách hàng của Khải Minh sang kho dữ liệu cá nhân rồi mang tài nguyên đó nhảy việc sang công ty đối thủ.
Không có lấy một câu là thật.
Nhưng thư luật sư vẫn là thư luật sư, giấy trắng mực đen gửi thẳng tới công ty, phòng nhân sự không thể giả vờ như chưa nhìn thấy.
“Anh nghĩ sao?” Tôi hỏi.
Giám đốc nhân sự rõ ràng rất khó xử.
“Tổng giám đốc Tô, theo quy trình công ty thì sau khi nhận loại thư này chúng tôi cần tiến hành điều tra nội bộ…”
“Điều tra thì cứ điều tra.”
Tôi đặt thư luật sư trở lại bàn.
“Nhưng trước khi có kết luận cuối cùng, tôi vẫn đi làm bình thường.”
“Việc này… tôi cần báo cáo với tổng giám đốc Cố.”
“Đi đi.”
Anh ta rời khỏi văn phòng.
Tôi ngồi một mình trong phòng gần mười phút rồi mới chậm rãi thở ra một hơi.
Mọi chuyện tới bước này đã không còn là ân oán cá nhân nữa rồi.
Trần Diệu Dương hiện tại giống hệt một con chó điên, cắn không được người thì cũng phải cắn không khí cho có tiếng động, mục đích rất đơn giản: khiến tôi không thể tiếp tục ở lại Quân Lan Capital, khiến tất cả mọi người đều cảm thấy tôi “có vấn đề”.
Chỉ cần tôi bị Quân Lan đuổi việc, câu chuyện “dựa quan hệ leo lên vị trí cao” mà anh ta dựng ra sẽ lập tức thành thật.
Đến lúc đó, nợ nần của anh ta, chuyện biển thủ công quỹ của anh ta cũng sẽ bị chìm luôn trong scandal của tôi.
Điện thoại rung lên một cái.
Là tin nhắn của Cố Thâm.
“Lên tầng 56.”
“Không vội.”
Tôi đứng dậy đi lên tầng trên.
Đẩy cửa bước vào, Cố Thâm đang ngồi phía sau bàn làm việc, trước mặt là bản photo của thư luật sư kia.
“Anh xem rồi?”
“Ừ.”
“Anh tin không?”
Cố Thâm ngẩng đầu nhìn tôi.
“Tô Vãn, tôi điều tra cô suốt nửa năm.”
“Nếu cô thật sự có vấn đề nhận khách riêng, ba tháng trước tôi đã phát hiện rồi.”
Tôi khẽ thở phào.
Không phải vì sợ.
Mà vì được tin tưởng.
“Thư luật sư để tôi xử lý.”
Anh khép tập tài liệu lại.
“Cô chỉ cần làm một việc.”
“Việc gì?”
“Sắp xếp toàn bộ chứng cứ liên quan tới Trần Diệu Dương rồi đưa cho tôi.”
Tôi nhìn anh.
“Sao anh biết trong tay tôi có chứng cứ?”
Cố Thâm khẽ nhướng mắt nhìn tôi một cái.
“Bởi vì cô là Tô Vãn.”
Tôi im lặng nhìn anh.
Người đàn ông này dường như trời sinh đã biết tôi sẽ làm gì.
“…Được.”
“Ngày mai tôi đưa cho anh.”
“Ngay hôm nay.”
“Gấp vậy sao?”
“Trần Diệu Dương đã gửi bản sao thư luật sư cho hiệp hội ngành và ba bên truyền thông rồi.” Giọng Cố Thâm vẫn rất bình tĩnh, nhưng rõ ràng lạnh hơn vài phần. “Anh ta muốn làm lớn chuyện, vậy tôi sẽ để anh ta làm tới mức không còn đường thu dọn.”
Tôi quay về văn phòng, dùng đúng một tiếng đồng hồ để sắp xếp toàn bộ chứng cứ gồm dòng tiền tài chính, lịch sử chuyển khoản, thông tin đăng ký của công ty ma và ảnh chụp tài khoản ngân hàng đứng tên Lâm Thi Ngữ rồi mã hóa toàn bộ gửi cho Cố Thâm.
Tối hôm đó, đúng chín giờ, anh gửi cho tôi một tin nhắn.
“Ngày mai cô có thể sẽ nhận được rất nhiều tin.”
“Không cần trả lời bất kỳ ai.”
“Anh làm gì rồi?”
“Ứng phó thôi.”
Sáng hôm sau, tôi bị điện thoại rung tới tỉnh ngủ.
Mở mắt ra đã thấy vòng bạn bè và các nhóm ngành nổ tung.
Một bài điều tra tài chính vừa được tung lên với tiêu đề: “CEO truyền thông Khải Minh Trần Diệu Dương bị nghi biển thủ 14.000.000 tệ, mạng lưới công ty ma dần lộ diện.”
Bài viết được đăng bởi một tòa soạn điều tra tài chính khá nổi tiếng.
Toàn bộ nội dung chi tiết tới mức đáng sợ.
Mỗi khoản chuyển tiền đều có ảnh chụp.
Mỗi công ty ma đều có đầy đủ thông tin đăng ký kinh doanh.
Đoạn cuối còn viết rất rõ:
“Được biết, gần đây Trần Diệu Dương từng gửi thư luật sư mang tính bôi nhọ tới cựu nhân viên Tô Vãn, nhiều người trong ngành cho rằng đây có thể là động thái nhằm chuyển hướng sự chú ý khỏi vấn đề tài chính của bản thân.”
Phần bình luận lại lần nữa nổ tung.
“Hóa ra người thật sự có vấn đề là Trần Diệu Dương?”
“14.000.000 tệ chuyển vào túi riêng thì gọi là tham ô rồi còn gì?”
“Cái công ty ma đứng tên Lâm Thi Ngữ nhìn là biết dùng để rửa tiền luôn ấy chứ.”
“Vậy bài viết nói Tô Vãn dựa quan hệ trước đó đúng là do Trần Diệu Dương cố tình dựng chuyện?”
Tôi đặt điện thoại xuống.
Không cần đọc thêm nữa.
Nhưng vẫn còn một tin nhắn ngoài dự đoán.
Là của Tiểu Chu.
“Chị Tô Vãn, sáng nay tổng giám đốc Trần bị cảnh sát đưa đi rồi.”
“Đội điều tra kinh tế.”
Tôi nhìn chằm chằm dòng tin nhắn đó rất lâu.
Ba năm.
Tôi ở truyền thông Khải Minh suốt ba năm.
Ngày nào cũng tới sớm nhất.
Về muộn nhất.
Lúc anh ta vỗ vai tôi nói “vất vả rồi”, sau lưng đã âm thầm tính toán cách đá tôi ra khỏi công ty.
Tôi không diễn tả nổi cảm giác lúc này.
Không phải hả hê.
Cũng không phải sung sướng.
Chỉ là một loại bình yên sau khi bụi đất cuối cùng cũng lắng xuống.
Điện thoại lại reo.
Là Cố Thâm.
“Thấy tin tức rồi?”
“Ừ.”
“Có cảm nghĩ gì không?”
“Không có gì đặc biệt.”
“Vậy xuống ăn cơm.”
“Bây giờ á? Mới tám giờ sáng thôi.”
“Ăn sáng.”
“Quán cháo dưới lầu, đi bộ bảy phút.”
Nói xong anh cúp máy luôn.
Tôi nhìn điện thoại ngẩn người ba giây rồi cuối cùng vẫn thay quần áo đi xuống.
Quán cháo không lớn, nằm trong con hẻm phía sau tòa nhà văn phòng.
Cố Thâm đã ngồi sẵn ở góc trong cùng, trước mặt là hai bát cháo thịt bằm trứng bắc thảo còn bốc khói.
“Sao anh biết tôi thích ăn cháo trứng bắc thảo?”
“Lần trước ở căn tin công ty cô ăn món này.”
“Chuyện nhỏ vậy anh cũng để ý?”
“Hành vi thương mại.”
Lại nữa.
Tôi lười phản bác, cúi đầu uống cháo.
“Chuyện của Trần Diệu Dương coi như xử lý xong rồi.” Anh chậm rãi nói. “Tiếp theo cô có thể tập trung làm việc.”
“Ừ.”
“Năm dự án mảng giải trí kia cũng sắp tới hạn hai tuần rồi.”
“Tình hình số liệu thế nào?”
“Ba dự án đạt yêu cầu.”
“Còn hai cái hơi khó, nhưng tôi có cách.”
“Cách gì?”
“Hiện tại chưa nói cho anh biết.”
Anh nhướng mày nhìn tôi.
“Tại sao?”
“Vì nếu làm thành công…”
Tôi khẽ cong môi.
“…hiệu ứng sẽ bùng nổ hơn.”
Khóe môi Cố Thâm hơi động một chút.
Lần này tôi nhìn rất rõ.
Anh thật sự đang cười.
Tôi có một tật xấu.
Một khi đã tập trung làm việc thì có thể một tuần liền không bước chân ra khỏi văn phòng.
Hai tuần tiếp theo, tôi gần như sống luôn ở công ty.
Hai dự án có tỷ lệ giữ chân thấp nhất lần lượt là ứng dụng phim ngắn “Quang Ảnh Story” và nền tảng đọc tương tác “Thiên Trang”.
Vấn đề của Quang Ảnh Story rất đơn giản: nội dung quá đại trà, người xem xem ba tập là đoán được kết cục.
Phương án của tôi là mở tính năng để người dùng tự viết nhánh cốt truyện, đồng thời cho người xem bỏ phiếu quyết định hướng phát triển tiếp theo.
Ý tưởng này tôi đã nghĩ ra từ thời đại học, nhưng chưa từng có nền tảng nào dám làm.
Còn vấn đề của Thiên Trang thì kín hơn nhiều.
Sản phẩm không tệ.
Sai ở chỗ kênh quảng bá.
Bọn họ liên tục đổ tiền vào các kênh lưu lượng lớn nên chi phí kéo khách cực cao nhưng tỷ lệ giữ chân lại cực thấp.
Phương án của tôi là cắt toàn bộ quảng cáo ở kênh lớn, chuyển sang mô hình người dùng đề xuất sản phẩm cùng dẫn lưu chính xác qua mạng xã hội chia sẻ sách, đồng thời ra mắt tính năng “cột mốc đọc sách” để người dùng tự chia sẻ thành tích đọc lên mạng xã hội.
Hai tuần sau, cuộc họp định kỳ sáng thứ Hai diễn ra.
Vương Triết vẫn ngồi đúng chỗ cũ, nhưng vẻ mặt rõ ràng thu liễm hơn lần trước rất nhiều.
“Tổng giám đốc Tô, số liệu lần này—”
“Để tôi tự nói.”
Tôi đứng dậy mở máy chiếu.
Trên màn hình lập tức hiện lên hai đường cong dữ liệu.
Quang Ảnh Story: tỷ lệ giữ chân người dùng tăng từ 12% lên 31%, lượng người dùng hoạt động mỗi ngày tăng 47%.
Thiên Trang: tỷ lệ giữ chân tăng từ 14% lên 28%, chi phí kéo khách giảm 62%.
Phòng họp yên lặng đúng ba giây.
Vương Triết nhìn chằm chằm màn hình, cả người như đứng hình tại chỗ.
“Cái này… làm sao cô làm được vậy?”
“Chi tiết phương án tôi đã gửi vào email cho mọi người rồi, họp xong tự xem.”
“Tổng giám đốc Tô, chức năng để người dùng tự viết nhánh cốt truyện trước đây bọn tôi từng đánh giá qua rồi, chi phí kỹ thuật quá cao, gần như không thể triển khai.”
“Tôi đã nói chuyện với trưởng bộ phận kỹ thuật rồi.” Tôi đổi sang trang dữ liệu tiếp theo. “Dùng module sẵn có để cải tiến theo hướng nhẹ hóa, chi phí phát triển cuối cùng chỉ còn bằng một phần tám phương án ban đầu.”
Vương Triết hoàn toàn câm nín.
Mấy quản lý dự án ngồi bên cạnh âm thầm nhìn nhau.
Sau cuộc họp, tôi vừa bước ra khỏi phòng đã nghe thấy phía sau có người thấp giọng nói một câu:
“Phục thật rồi.”
Lúc quay về văn phòng, trên bàn đã đặt sẵn một ly latte ít đường.
Không giấy nhắn.
Không ký tên.
Nhưng tôi biết là ai để đó.
Bảy giờ tối, tôi vẫn còn ngồi sửa bản trình chiếu cho một dự án thì cửa văn phòng bị gõ hai tiếng.
“Mời vào.”
Cố Thâm đẩy cửa bước vào, trên tay cầm túi đồ ăn.
“Vẫn chưa ăn tối?”
“Mải làm nên quên.”
Anh đặt hộp đồ ăn xuống bàn tôi.
Là cơm thịt kho của quán tôi ăn ở căn tin hai hôm trước.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
“Anh lại—”
“Hành vi thương mại.”
Tôi bật cười ngay tại chỗ.
“Cố Thâm, ‘hành vi thương mại’ của anh cũng nhiều quá rồi đấy.”
“Lần này không phải.”
Tôi ngước lên nhìn anh.
Anh đứng cạnh cửa sổ, ánh đèn phía sau phủ lên người anh một tầng bóng mờ, khiến biểu cảm càng khó nhìn rõ hơn.
“Vậy là gì?”
Cố Thâm im lặng hai giây rồi mới chậm rãi lên tiếng:
“Tăng ca quá muộn không tốt cho sức khỏe.”
“Ăn xong thì về sớm đi.”
Nói xong anh xoay người rời đi.
Cửa khép lại.
Tôi nhìn chằm chằm hộp cơm trước mặt suốt gần một phút.
Không phải hành vi thương mại.
Vậy thì là gì?
Tôi mở hộp đồ ăn ra mới phát hiện đôi đũa được buộc thêm một mẩu giấy nhỏ.
“Dữ liệu hôm nay rất đẹp.”
Chỉ có đúng một câu.
Tôi gấp tờ giấy lại rồi kẹp vào giữa tập tài liệu bên cạnh.
Sau đó mới cúi đầu ăn cơm.
…Ngon thật.
Thời gian trôi rất nhanh.
Chớp mắt tôi đã vào Quân Lan Capital được một tháng.
Năm dự án của mảng giải trí đều đạt chuẩn, tốc độ tăng trưởng người dùng tổng thể tăng 89% so với tháng trước, bắt đầu có người trong ngành chú ý tới chiến lược đầu tư giải trí của Quân Lan, thậm chí còn có vài trang công nghệ muốn hẹn tôi phỏng vấn nhưng đều bị tôi từ chối.
Âm thầm làm việc.
Để dữ liệu tự lên tiếng.
Đó là nguyên tắc của tôi.
Nhưng có vài chuyện không phải cứ muốn kín tiếng là sẽ được yên ổn.
Chiều hôm đó, tôi đang họp tổng kết dự án thì điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của mẹ.
“Vãn Vãn, con còn nhớ cô bạn học tên Chu Lôi từng gặp ba lần hồi trước không? Hình như chồng nó làm ở Quân Lan Capital đấy, con thử kiểm tra xem.”
Tôi nhíu mày.
Chu Lôi?
Tôi nhớ.
Bạn học cấp ba, sau này lấy chồng làm đầu tư.
Chồng cô ta ở Quân Lan Capital?
Tôi mở danh bạ nội bộ công ty lên tra thử rồi lập tức khựng lại.
Chồng của Chu Lôi tên là Phương Hạo Vũ, giám đốc bộ phận đầu tư số hai của Quân Lan Capital.
Cũng có nghĩa…
Là cấp dưới của Cố Thâm.
Nhưng đó không phải trọng điểm.
Trọng điểm là…
Tại sao mẹ tôi lại đột nhiên nhắc tới người này?
Tôi trả lời lại một câu:
“Có chuyện gì vậy mẹ?”
Mẹ gần như trả lời ngay lập tức.
“Mẹ nghe dì Lý nói Chu Lôi đang đi khắp nơi bảo con dựa quan hệ gia đình mới vào được Quân Lan Capital, còn nói ở công ty con chẳng làm gì cả, toàn nhờ Cố Thâm che chở.”
Tôi đặt điện thoại xuống, ánh mắt lạnh đi vài phần.