Bắt tôi đổi tên - tôi thay luôn cả gia đình

chương 8



Cuối cùng cô ta cũng hiểu.

Nhà họ Tống không phải vì cô ta mới bắt tôi đổi tên.

Mà là để giữ lại một Tống Minh Châu đã được đóng gói sẵn.

Nếu người được đóng gói năm đó là tôi, họ cũng sẽ không do dự mà vứt bỏ cô ta.

Buổi tiệc tan trong hỗn loạn.

Không ai cắt bánh.

Lúc khách ra về, biểu cảm trên mặt còn đặc sắc hơn xem mười vụ drama cùng lúc.

Poster trước cửa nhà họ Tống bị nhân viên khách sạn gỡ xuống.

Tống Vũ Vi đứng trong góc, váy trắng nhăn nhúm.

Mẹ tôi đuổi theo kéo tôi lại.

“Minh Châu, con nghe mẹ giải thích.”

Tôi dừng lại.

Nước mắt bà chảy rất nhanh.

“Năm đó mẹ không phải không muốn đón con.”

“Mẹ chỉ… mẹ chỉ sợ.”

Tôi hỏi:

“Sợ gì?”

Bà nói:

“Sợ con về rồi, nhà sẽ loạn.”

Tôi cười.

“Mẹ thấy không.”

“Mẹ không sợ con ở bên ngoài sống không tốt.”

“Mẹ sợ con trở về, khiến mẹ sống không tốt.”

Bà sững người.

Tôi nhẹ nhàng rút tay về.

“Bà Lâm, trước đây tôi tên là Lâm Tiểu Mãn.”

“Cái tên này không hay lắm, nhưng bà nội nuôi tôi nói, Tiểu Mãn rất tốt.”

“Hoa chưa nở hết, trăng chưa tròn đầy, ngày tháng vẫn còn điều để mong.”

“Tôi dùng cái tên này chống chọi qua mười lăm năm.”

“Không phải để quay về làm Tống Tri Ý cho mọi người.”

Mẹ tôi khóc nói:

“Nhưng mẹ là mẹ của con mà.”

Tôi nhìn bà.

“Bà là người sinh ra tôi.”

“Nhưng danh xưng mẹ này, tôi phải nghĩ xem có muốn cho bà hay không.”

Bà giống như bị rút cạn sức lực.

Tôi không nhìn bà nữa.

Đi đến cửa, bố tôi chặn tôi lại.

Cơn giận trên mặt ông đã tan đi, thay bằng một kiểu tính toán nặng nề.

“Hôm nay con làm ầm lên như vậy, không có lợi cho con đâu.”

“Danh tiếng nhà họ Tống hỏng rồi, con cũng sẽ không sống tốt.”

Tôi nói:

“Ông Tống, ông lại nhầm rồi.”

“Từ nhỏ tôi không có danh tiếng nhà họ Tống, tôi vẫn sống được.”

“Ngược lại là mọi người.”

“Không có danh tiếng nhà họ Tống, mọi người còn lại gì?”

Sắc mặt ông khó coi đến cực điểm.

Tôi vòng qua ông, bước vào màn đêm.

Ngày hôm sau, chuyện của nhà họ Tống lên hot search địa phương.

Tiêu đề cái sau còn náo nhiệt hơn cái trước.

Lễ trưởng thành của Minh Châu thật giả nhà họ Tống lật xe.

Con gái ruột về nhà ngày đầu tiên bị yêu cầu đổi tên.

Di sản bà ngoại kéo ra mười lăm năm chiếm dụng thân phận.

Còn có người cắt câu tôi nói trên sân khấu thành video ngắn:

“Cô ấy đổi tên ảnh hưởng cả đời, vậy cuộc đời bị đổi mất của tôi thì không tính là cả đời à?”

Lượt xem tăng vọt.

Nhà họ Tống bắt đầu làm truyền thông xử lý khủng hoảng.

Đầu tiên nói là hiểu lầm gia đình.

Không ai tin.

Lại nói ghi âm bị cắt ghép.

Cư dân mạng bảo họ tung bản đầy đủ ra.

Họ không dám.

Cuối cùng, bố mẹ ruột dẫn theo Tống Vũ Vi đăng một tuyên bố.

Đại khái là cái tên Tống Minh Châu chứa đựng tình thân mười lăm năm, mong công chúng cho hai cô gái một chút không gian.

Bình luận đầu tiên:

“Không gian cho mấy người, tên trả người ta.”

Bình luận thứ hai:

“Chiếm tên người ta, tiêu quỹ của người ta, còn bắt người ta hiểu chuyện. Bàn tính nhà họ Tống bắn thẳng vào mặt tôi rồi.”

Bình luận thứ ba là ác nhất:

“Hóa ra không phải thương con nuôi, mà là thương tiền.”

Tôi xem bình luận rồi tắt điện thoại.

Đối diện tôi là người phụ trách bên quản lý quỹ.

Ông đẩy tài liệu đến trước mặt tôi.

“Cô Tống, chứng cứ cô cung cấp rất đầy đủ. Tiếp theo cần cô phối hợp làm xác nhận thân phận. Thu nhập từ nhà cũ và mặt bằng cũng sẽ được tính toán lại.”

Tôi gật đầu.

Ông nhìn tôi, giọng dịu đi một chút.

“Năm đó bà Thẩm sắp xếp rất tỉ mỉ.”

“Bà nói, nếu cô bình an lớn lên, mong số tài sản này cho cô điểm tựa.”

“Nếu cô sống không tốt, mong số tài sản này cho cô đường lui.”

Tôi cúi đầu nhìn bức ảnh bà ngoại để lại.

Trong ảnh, bà ôm tôi lúc còn rất nhỏ.

Tôi bỗng thấy hốc mắt nóng lên.

Tôi không khóc.

Chỉ cẩn thận cất bức ảnh đi.

“Tôi biết.”

Quá trình xác nhận thân phận nhanh hơn tôi tưởng.

Vì năm đó bà ngoại chuẩn bị quá chu toàn.

Giấy khai sinh, ảnh cũ, tài liệu quan hệ huyết thống, ghi nhận vết bớt, thậm chí cả bản sao bệnh án khi bà đưa tôi đi khám năm tôi ba tuổi.


Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím mũi tên trái, phải, A và D trên bàn phím để duyệt giữa các chương.