Cơm nước, giặt giũ, con cái, mọi thứ trong nhà đều do một tay tôi lo liệu. Mẹ chồng nhập viện, tôi túc trực bên bà suốt ba tháng, chưa từng để anh ta phải nghỉ làm một ngày nào.
Anh ta từng ôm vai tôi, nói bằng giọng rất dịu dàng:
“Vợ à, nhà này có được như hôm nay đều nhờ công em.”
Tôi tin câu ấy.
Tin cho đến khi tôi tìm được một bản hợp đồng mua nhà trong ngăn kéo phòng làm việc của anh ta.
Một căn biệt thự ven hồ, diện tích 160 mét vuông, giá 8.000.000 tệ.
Người đứng tên trên hợp đồng không phải tôi.
Mà là một người phụ nữ tên Tống Uyển Ninh.
Tôi biết cô ta.
Thanh mai trúc mã của anh ta, mỗi lần gặp tôi đều cười ngọt ngào gọi một tiếng “chị dâu”.
Tối đó, khi anh ta về nhà, tôi đã nấu bốn món ăn và mở thêm một chai rượu vang.
Bình luận