Anh ta chỉ dành thời gian cho một đứa trẻ khác.
Bối Bối nhìn qua khe cửa.
“Ba về đi.”
“Con không muốn gặp ba.”
Nói xong, con bé quay người chạy về phòng.
Trình Dật Nam đứng ngoài cửa, cả người như bị đóng băng.
Tôi nhìn anh ta qua màn hình.
“Từ hôm nay, lịch gặp con sẽ thực hiện theo thỏa thuận.”
“Anh không được tự ý đến nhà hoặc trường học.”
“Bây giờ, mời anh đưa người nhà rời đi.”
Trình Dật Nam không nói thêm.
Anh ta kéo hai chiếc vali.
Sau đó quay sang Từ Lan.
“Đi thôi.”
Từ Lan không chịu.
“Chúng ta đi đâu?”
“Nhà lớn thế này, dựa vào đâu để cô ta ở?”
Trình Dật Nam đột nhiên quát:
“Con bảo đi!”
Từ Lan bị dọa đến im bặt.
Ba người rời khỏi hành lang trong ánh mắt chỉ trỏ của hàng xóm.
Tôi đóng camera, đi vào phòng Bối Bối.
Con bé đang ngồi trong góc giường, ôm đầu gối khóc.
Tôi ngồi xuống ôm con.
“Mẹ xin lỗi.”
“Vì sao mẹ xin lỗi?”
“Vì mẹ đã không biết con buồn lâu như vậy.”
Bối Bối dụi mặt vào vai tôi.
“Mẹ có bỏ con để đi với người khác không?”
Tôi siết chặt con.
“Không.”
“Mẹ sẽ luôn ở bên con.”
“Sau này, mẹ con mình sẽ sống thật tốt.”
Đêm đó, Bối Bối ngủ trong lòng tôi.
Còn tôi nhìn ánh trăng ngoài cửa sổ đến rất khuya.
Tôi không còn hận Trình Dật Nam vì anh ta không yêu tôi.
Tình cảm vốn không thể cưỡng cầu.
Nhưng tôi không thể tha thứ việc anh ta vừa hưởng thụ sự hy sinh của tôi, vừa lấy tài sản và tình thương vốn thuộc về con gái mình để bù đắp cho người khác.
Có những người không đáng bị trả thù.
Chỉ cần lấy lại tất cả những gì họ không xứng đáng có, họ đã tự rơi xuống vực sâu.
07
Ba ngày sau, Lục Minh Khiêm gửi thông báo mới.
Khoản tiền hai triệu bốn trăm nghìn tệ dùng để đặt cọc căn biệt thự đã được xác định là tài sản chung.
Tòa án chấp nhận yêu cầu áp dụng biện pháp bảo toàn.
Căn biệt thự bị hạn chế chuyển nhượng.
Tài khoản nhận tiền của Tống Uyển Ninh cũng bị phong tỏa một phần.
Cùng ngày, ngân hàng rà soát hồ sơ bảo lãnh và phát hiện Trình Dật Nam che giấu tình trạng tài sản cũng như tranh chấp hôn nhân khi ký hợp đồng.
Khoản vay chưa giải ngân toàn bộ lập tức bị tạm dừng.
Nếu Tống Uyển Ninh không bổ sung tài sản bảo đảm, hợp đồng mua bán có nguy cơ bị hủy.
Buổi chiều, cô ta xuất hiện trước cửa nhà tôi.
Lần này, cô ta không mặc váy trắng.
Mái tóc rối, gương mặt tiều tụy, đôi mắt sưng đỏ.
“Chị An Hạ, chúng ta nói chuyện được không?”
Tôi không mở cửa.
“Có luật sư thì nói với luật sư.”
Cô ta lập tức đưa tay chặn camera.
“Em xin chị.”
“Con em đã chuyển trường đến gần căn nhà đó.”
“Nếu hợp đồng bị hủy, hai mẹ con em không có chỗ ở.”
Tôi hỏi:
“Trước khi có biệt thự, cô ở đâu?”
Tống Uyển Ninh cắn môi.
“Một căn hộ thuê.”
“Vậy thì quay lại thuê.”
“Nhưng em đã trả nhà rồi.”
“Đó là lựa chọn của cô.”
Giọng cô ta cao lên.
“Chị có nhà, có tiền.”
“Chị mất hai triệu bốn trăm nghìn cũng không đến mức không sống nổi.”
“Nhưng em chỉ có căn nhà đó.”
Tôi nhìn cô ta qua màn hình.
Đây chính là tư duy của cả nhà họ Trình.
Bởi tôi có nên tôi phải nhường.
Bởi cô ta không có nên cô ta có quyền cướp.
Tôi hỏi:
“Cô biết hai triệu bốn trăm nghìn ấy đến từ đâu không?”
“Có một phần là tiền tôi bán căn hộ cha mẹ để lại trước khi kết hôn.”
“Có một phần là tiền tôi tiết kiệm suốt tám năm.”
“Có một phần vốn là quỹ giáo dục của Bối Bối.”
“Cô dựa vào đâu cho rằng tôi phải mang tương lai của con gái mình tặng cho cô?”
Tống Uyển Ninh khóc.
“Em không biết.”
“Anh Dật Nam nói đó là tiền của anh ấy.”
“Tống Uyển Ninh.”
Tôi cắt ngang.
“Cô từng gửi tin nhắn hỏi anh ta: ‘Chị An Hạ có phát hiện tiền trong quỹ giáo dục bị rút không?’”
“Nếu cô không biết, tại sao lại hỏi như vậy?”
Tiếng khóc của cô ta lập tức ngừng lại.
Tôi tiếp tục:
“Cô còn nói: ‘Đợi căn nhà đứng tên em, dù chị ấy phát hiện cũng không làm được gì.’”
“Cô muốn tôi phát toàn bộ đoạn ghi âm cho cô nghe không?”
Tống Uyển Ninh đứng ngoài cửa, gương mặt trắng bệch.
Cuối cùng, cô ta không diễn nữa.
“Đúng.”
“Em biết.”
“Nhưng chị đã có được anh ấy tám năm.”
“Chị còn muốn thế nào?”
Tôi gần như không tin nổi.
“Tôi có được anh ta?”
“Trong tám năm ấy, tôi từ bỏ công việc, sinh con, chăm sóc mẹ anh ta, lo liệu toàn bộ gia đình.”
“Còn cô chỉ cần rơi vài giọt nước mắt là có biệt thự tám triệu tệ.”
“Rốt cuộc ai mới là người có được quá nhiều?”
Tống Uyển Ninh siết chặt tay.
“Anh ấy không yêu chị.”