Lừa tôi vun vén cho gia đình, chồng mua nhà cho "thanh mai"

chương 10



“Người anh ấy yêu vẫn luôn là em.”

“Ngày trước nếu không phải em ra nước ngoài, anh ấy sẽ không cưới chị.”

Tôi bình tĩnh gật đầu.

“Vậy cô mang anh ta đi.”

“Không ai tranh với cô.”

“Nhưng tiền phải trả.”

Cô ta đỏ mắt.

“Chị không đau lòng sao?”

“Người chồng sống cùng chị tám năm yêu em.”

Tôi nhìn người phụ nữ từng khiến mình mất ngủ nhiều đêm.

Bỗng nhiên tôi thấy cô ta thật đáng thương.

Cô ta tưởng giành được tình yêu của Trình Dật Nam là chiến thắng.

Nhưng một người đàn ông có thể dùng sự hy sinh của vợ để cung phụng thanh mai, sau này cũng có thể dùng sự hy sinh của cô ta để nuôi một người phụ nữ khác.

Tôi nói:

“Trước đây có.”

“Bây giờ không còn.”

“Thứ tôi đau lòng không phải là mất anh ta.”

“Mà là đã lãng phí tám năm mới nhìn rõ anh ta.”

Tống Uyển Ninh nhìn cánh cửa đóng kín.

Một lúc sau, cô ta nói:

“Dật Nam sẽ không để chị lấy hết tài sản.”

Tôi cười.

“Vậy thì gặp nhau ở tòa.”

Ba ngày sau, luật sư của Tống Uyển Ninh chủ động liên hệ.

Cô ta đồng ý hủy hợp đồng mua biệt thự, hoàn trả toàn bộ khoản đặt cọc sau khi trừ chi phí hợp lý.

Nhưng mọi chuyện chưa kết thúc.

Bởi trong quá trình kiểm tra dòng tiền, Lục Minh Khiêm phát hiện một khoản chuyển tiền khác.

Trong ba năm, Trình Dật Nam đã chuyển cho Tống Uyển Ninh tổng cộng một triệu tám trăm nghìn tệ.

Tiền thuê nhà.

Học phí cho con trai cô ta.

Chi phí sinh hoạt.

Tiền mua xe.

Cả tiền chữa bệnh cho cha mẹ cô ta ở quê.

Mỗi lần chỉ vài chục nghìn đến vài trăm nghìn.

Anh ta cố tình chia nhỏ để tôi không phát hiện.

Đáng buồn nhất là ngày anh ta chuyển một trăm nghìn tệ cho Tống Uyển Ninh mua xe, tôi vừa phải xin trường cho Bối Bối đóng học phí chậm một tuần.

Khi đó, tài khoản sinh hoạt trong nhà không đủ tiền.

Tôi hỏi anh ta có thể chuyển trước cho tôi hay không.

Anh ta nói:

“Công ty đang khó khăn.”

“Em đừng tiêu xài không tính toán.”

Tôi đã tự trách bản thân suốt mấy ngày.

Tôi cắt giảm tiền ăn.

Hủy lịch khám sức khỏe.

Bán chiếc vòng tay mẹ để lại để đóng học phí cho con.

Còn anh ta dùng tiền mua xe cho thanh mai.

Khi biết chuyện, tôi ngồi trong văn phòng luật sư rất lâu.

Lục Minh Khiêm đặt một cốc nước trước mặt tôi.

“Cô có muốn nghỉ một lát không?”

Tôi lắc đầu.

“Không cần.”

“Tiếp tục.”

Tôi đã khóc đủ trong tám năm.

Bây giờ, mỗi bằng chứng tìm được đều không còn là một nhát dao.

Nó là viên gạch lát con đường đưa tôi ra khỏi quá khứ.

08

Một tuần sau, Trình Dật Nam nộp đơn yêu cầu hủy bỏ một phần thỏa thuận l/y h/ôn.

Lý do là phân chia tài sản không công bằng.

Anh ta còn cho rằng mình đã ký trong trạng thái bị kích động và chịu sự lừa dối.

Khi nhận được đơn, tôi không bất ngờ.

Người như Trình Dật Nam sẽ không cam tâm ra đi với hai bàn tay trắng.

Anh ta tin rằng mọi thứ trong nhà đều do mình tạo ra.

Anh ta chưa từng xem công sức của tôi là tài sản.

Buổi hòa giải đầu tiên, chúng tôi gặp nhau trong phòng họp của văn phòng luật sư.

Chỉ mới một tuần, Trình Dật Nam đã gầy đi rõ rệt.

Áo sơ mi vẫn phẳng phiu nhưng dưới mắt có quầng thâm.

Anh ta nhìn tôi rất lâu.

“Em nhất định phải làm đến mức này sao?”

Tôi mở tập hồ sơ.

“Anh đã khởi kiện.”

“Người làm đến mức này là anh.”

Trình Dật Nam nói:

“Căn nhà và tiền tiết kiệm có thể chia đôi.”

“Anh cũng đồng ý để Bối Bối ở với em.”

“Nhưng cổ phần công ty không thể động vào.”

Tôi nhướng mày.

“Tại sao?”

“Công ty là tâm huyết của anh.”

“Công ty cũng có tiền của tôi.”

“Đó là khoản em tự nguyện đưa cho anh.”

Tôi lấy ra một bản tài liệu cũ.

“Anh còn nhớ cái này không?”

Trình Dật Nam nhìn thấy, sắc mặt lập tức thay đổi.

Mười năm trước, khi công ty của anh ta vừa thành lập, tôi đã bán căn hộ nhỏ cha mẹ để lại.

Sau đó chuyển một triệu hai trăm nghìn tệ vào tài khoản công ty.

Khi ấy, Trình Dật Nam viết cho tôi một giấy xác nhận.

Nội dung ghi rõ khoản tiền được tính là vốn góp.

Tôi sở hữu hai mươi phần trăm cổ phần sáng lập.

Nhưng sau khi kết hôn, anh ta nói công ty cần tái cấu trúc.

Anh ta bảo tôi ký ủy quyền quản lý cổ phần cho anh ta để tiện gọi vốn.

Tôi đã ký.

Nhiều năm qua, tôi không nhận được một đồng cổ tức.

Mỗi lần hỏi, anh ta đều nói công ty đang tái đầu tư.

Nhưng giấy ủy quyền chỉ trao quyền quản lý.

Không chuyển quyền sở hữu.

Tôi vẫn là cổ đông.

Trình Dật Nam cầm bản sao, đầu ngón tay siết chặt.

“Em đã tìm thấy nó ở đâu?”

“Tôi giữ bản gốc.”


Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím mũi tên trái, phải, A và D trên bàn phím để duyệt giữa các chương.