“Vậy con trai cô ta gọi anh là gì?”
Ánh mắt anh ta lập tức thay đổi.
Tôi biết mình đã đoán đúng.
Trong tập hồ sơ còn có bản sao giấy đăng ký trường mẫu giáo của con trai Tống Uyển Ninh.
Ở phần người liên hệ khẩn cấp, ngoài tên cô ta còn có tên Trình Dật Nam.
Quan hệ với đứa trẻ được ghi là:
Cha nuôi.
Tôi mở bức ảnh đó trên điện thoại.
“Anh thật chu đáo.”
“Bối Bối sốt cao ở trường, giáo viên gọi ba lần anh không nghe máy.”
“Nhưng con trai của Tống Uyển Ninh lại có thể ghi tên anh vào danh sách người giám hộ.”
Trình Dật Nam giật lấy điện thoại.
Sau khi nhìn rõ nội dung, mặt anh ta đỏ lên.
“Đó chỉ là vì cô ấy không có người thân ở thành phố này.”
“Anh đã nói rồi, anh chỉ giúp cô ấy.”
Tôi gật đầu.
“Được.”
“Anh thích giúp ai là việc của anh.”
“Sau khi l/y h/ôn, anh có thể bán máu cũng được, bán thận cũng được, dốc hết tài sản nuôi mẹ con cô ta cũng được.”
“Nhưng tiền thuộc về tôi và Bối Bối, một đồng anh cũng đừng hòng mang đi.”
Tôi gom lại tập thỏa thuận, đặt ngay ngắn trước mặt anh ta.
“Ký đi.”
Trình Dật Nam không động đậy.
Tôi rót đầy ly rượu của anh ta.
“Chẳng phải anh cho rằng tôi đang làm loạn sao?”
“Vậy anh cứ ký.”
“Ngày mai đến Cục Dân chính lấy giấy chứng nhận.”
“Sau đó chờ tôi khóc lóc cầu xin anh tái hôn.”
Giọng tôi vô cùng bình thản.
Chính sự bình thản ấy khiến vẻ mặt anh ta càng khó coi.
Trình Dật Nam hiểu tôi đang khích anh ta.
Nhưng lòng tự trọng của anh ta không cho phép anh ta thừa nhận mình sợ.
Anh ta vẫn luôn tin rằng tôi không thể sống thiếu anh ta.
Trong mắt anh ta, tôi đã rời xa xã hội tám năm.
Không có thu nhập ổn định.
Không có sự nghiệp.
Không có quan hệ xã hội.
Còn phải nuôi một đứa trẻ.
Ngoài cúi đầu quay về, tôi có thể đi đâu?
Trình Dật Nam cầm bút lên.
“Em đừng hối hận.”
Tôi nhìn cây bút máy trong tay anh ta.
Chính là cây bút tôi từng tặng.
Anh ta dùng nó ký hợp đồng mua biệt thự cho Tống Uyển Ninh.
Bây giờ lại dùng nó ký vào thỏa thuận rời khỏi cuộc đời tôi.
Cũng coi như có đầu có cuối.
Tôi mở camera trên chiếc máy tính bảng đặt bên cạnh.
Ống kính quay rõ toàn bộ bàn ăn.
“Anh đọc kỹ chưa?”
Trình Dật Nam cười lạnh.
“Không cần.”
“Tô An Hạ, anh ký không phải vì sợ em.”
“Anh chỉ muốn em biết, không có anh, em không chống đỡ nổi một tháng.”
Tôi hỏi lại:
“Anh tự nguyện ký?”
“Đúng.”
“Không ai ép buộc?”
“Không.”
“Đầu óc tỉnh táo?”
Anh ta nâng ly rượu uống cạn.
“Một ly rượu không làm anh mất tỉnh táo.”
Nói xong, anh ta ký tên xuống trang cuối cùng.
Trình Dật Nam.
Ba chữ mạnh mẽ, dứt khoát.
Anh ta còn ấn dấu vân tay.
Tôi cẩn thận thu lại thỏa thuận.
Đúng lúc ấy, điện thoại anh ta vang lên.
Tên người gọi hiện trên màn hình.
Uyển Ninh.
Anh ta lập tức cầm điện thoại đứng dậy.
Trước khi ra ban công nghe máy, anh ta còn quay lại nhìn tôi.
“Em cứ từ từ suy nghĩ.”
“Ngày mai trước khi đến Cục Dân chính, em vẫn còn cơ hội đổi ý.”
Tôi nhìn bóng lưng anh ta.
“Không cần.”
“Tôi chưa từng tỉnh táo như bây giờ.”
04
Sáng hôm sau, tôi thức dậy lúc sáu giờ.
Trình Dật Nam không nằm bên cạnh.
Đêm qua, sau khi nghe điện thoại, anh ta ngủ trong phòng làm việc.
Tôi không quan tâm cuộc gọi ấy kéo dài bao lâu.
Cũng không quan tâm Tống Uyển Ninh đã khóc lóc hay dỗ dành anh ta những gì.
Tôi thay quần áo, chuẩn bị bữa sáng cho Bối Bối.
Con bé ôm cốc sữa, lén nhìn tôi mấy lần.
“Mẹ ơi.”
“Vâng?”
“Tối qua mẹ với ba cãi nhau phải không?”
Tôi ngồi xuống trước mặt con.
“Bối Bối, mẹ và ba quyết định không sống cùng nhau nữa.”
Đôi mắt con bé lập tức đỏ lên.
“Vì con không ngoan sao?”
Trái tim tôi thắt lại.
Tôi ôm con vào lòng.
“Không liên quan gì đến con.”
“Con là đứa trẻ ngoan nhất trên đời.”
“Chỉ là ba mẹ không thích hợp tiếp tục làm vợ chồng.”
“Nhưng dù thế nào, mẹ vẫn luôn yêu con.”
Bối Bối im lặng rất lâu.
“Con có phải chuyển trường không?”
“Không.”
“Con có còn ở căn phòng này không?”
“Có.”
“Vậy mẹ có đi không?”
“Không.”
Con bé siết chặt cổ tôi.
“Vậy con ở với mẹ.”
Một câu nói đơn giản khiến mắt tôi nóng lên.
Tám năm qua, tôi từng sợ Bối Bối không có một gia đình đầy đủ.
Tôi sợ con bé bị bạn bè cười nhạo.
Sợ con thiếu tình thương của cha.
Vì những nỗi sợ ấy, tôi nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác.
Nhưng đến giờ tôi mới hiểu.
Một mái nhà có đủ ba người chưa chắc đã là gia đình.
Chỉ cần con bé biết mình được yêu thương, hai mẹ con tôi vẫn có thể sống rất tốt.