Trình Dật Nam không nói được lời nào.
Tôi bước ra khỏi phòng họp.
Trợ lý mới của tôi đang chờ ngoài cửa.
Cô ấy đưa lịch trình, nói:
“Chị Tô, bên công ty Vân Khởi đã xác nhận cuộc hẹn chiều nay.”
Tôi gật đầu.
“Đi thôi.”
Công ty Vân Khởi là đối tác năm xưa tôi từng mang về cho Trình Dật Nam.
Sau khi biết tôi trở lại, họ chủ động liên hệ và mời tôi làm cố vấn chiến lược.
Công việc đầu tiên sau tám năm của tôi không đến từ sự thương hại.
Mà đến từ năng lực chưa từng thật sự biến mất.
10
Cuộc sống của tôi dần ổn định.
Bối Bối vẫn học trường cũ.
Con bé tham gia lớp vẽ và lớp múa theo sở thích.
Mỗi tối, hai mẹ con cùng ăn cơm.
Cuối tuần, chúng tôi đi thư viện hoặc công viên.
Tôi không còn phải liên tục nhìn điện thoại, lo mẹ chồng gọi đến sai bảo hay em chồng đòi chuyển tiền.
Cũng không cần chờ một người đàn ông không biết bao giờ mới về nhà.
Thời gian bỗng trở nên rộng rãi.
Tôi quay lại học những khóa quản trị đã bỏ dở.
Làm quen lại với phần mềm tài chính.
Gặp gỡ những người bạn cũ.
Có người ngạc nhiên vì tôi vẫn nhớ chính xác số liệu sau nhiều năm.
Có người nói:
“An Hạ, cô chưa từng rời khỏi ngành.”
“Cô chỉ tạm dừng thôi.”
Câu nói ấy khiến tôi nhớ rất lâu.
Phụ nữ ở nhà chăm sóc gia đình không phải không có năng lực.
Chúng tôi chỉ đem năng lực dùng vào những việc không được trả lương, không được ghi thành tích và thường bị xem là đương nhiên.
Một khi lấy lại thời gian và quyền lựa chọn, chúng tôi vẫn có thể bắt đầu lại.
Ba tháng sau, dự án tôi phụ trách cho Vân Khởi thành công.
Tôi được mời giữ vị trí giám đốc chiến lược.
Mức lương không thấp hơn thu nhập của Trình Dật Nam năm đầu tiên công ty có lãi.
Ngày nhận thư mời, tôi đưa Bối Bối đi ăn kem.
Con bé hỏi:
“Mẹ ơi, giám đốc chiến lược là làm gì?”
Tôi nghĩ một lúc.
“Là giúp công ty biết nên đi con đường nào.”
Bối Bối chớp mắt.
“Giống như mẹ biết chúng ta nên rời khỏi ba sao?”
Tôi bật cười.
“Cũng gần giống vậy.”
Con bé xúc một thìa kem lớn.
“Mẹ giỏi nhất.”
Tôi xoa đầu con.
“Bối Bối sau này cũng sẽ rất giỏi.”
“Nhưng con không cần trở thành người giỏi nhất.”
“Chỉ cần con biết bảo vệ bản thân, biết mình muốn gì và không để người khác coi thường là được.”
Trong ba tháng ấy, nhà họ Trình lại không được yên ổn.
Từ Lan vốn quen sống trong căn nhà rộng rãi, có tôi chăm sóc từng bữa ăn và đưa đi bệnh viện.
Sau khi bị đuổi ra ngoài, bà ta đến sống cùng Trình Mạn Mạn.
Chưa đầy một tuần, hai mẹ con đã cãi nhau.
Trình Mạn Mạn không biết nấu ăn.
Cũng không muốn chăm sóc bà.
Tiền thuốc và phí hộ lý khiến cô ta liên tục than phiền.
Cuối cùng, Từ Lan phải chuyển đến căn hộ nhỏ của Trình Dật Nam.
Nhưng anh ta thường xuyên tăng ca, không có thời gian chăm sóc.
Bà thuê người giúp việc, ba ngày đổi một người vì tính khí quá khó chịu.
Có lần bà gọi cho tôi bằng số lạ.
“An Hạ, mẹ bị ngã.”
Tôi im lặng vài giây.
“Bà nên gọi cho con trai hoặc con gái mình.”
Giọng bà ta mềm đi hiếm thấy.
“Dật Nam không nghe máy.”
“Mạn Mạn nói đang bận.”
“Trước đây đều là con…”
Tôi cắt ngang.
“Trước đây tôi là con dâu của bà.”
“Bây giờ không còn.”
“Bà đã nói tôi ăn không ngồi rồi suốt tám năm.”
“Vậy hãy để con ruột của bà cho bà thấy họ bận rộn và có ích thế nào.”
Từ Lan bật khóc.
“Con thật sự nhẫn tâm như vậy sao?”
Tôi nhìn Bối Bối đang ngủ trên ghế sofa.
“Nhẫn tâm là khi bà cùng con trai lấy quỹ giáo dục của cháu gái mua nhà cho người ngoài.”
“Tôi chỉ ngừng hy sinh.”
Tôi cúp máy.
Sau đó gọi cấp cứu và cung cấp địa chỉ bà ta.
Tôi không đến.
Tôi cũng không bỏ mặc một người đang bị thương.
Đó là giới hạn cuối cùng tôi dành cho lương tâm của mình.
Nhưng từ đó về sau, tôi không còn nhận cuộc gọi nào của bà.
Trình Mạn Mạn cũng không khá hơn.
Cửa hàng cô ta mở bằng tiền của chúng tôi vốn làm ăn thua lỗ.
Sau khi phải hoàn trả khoản vay, bạn trai cô ta lập tức chia tay.
Chiếc xe bị bán.
Cửa hàng đóng cửa.
Cô ta từng đăng một bài dài lên mạng, ám chỉ tôi keo kiệt và tuyệt tình.
Nhưng chưa đầy một giờ, một người bạn chung đã đăng ảnh cô ta cùng Tống Uyển Ninh đi chọn nội thất cho căn biệt thự.
Dòng chú thích chỉ có một câu:
“Lúc dùng tiền của người khác thì gọi là tình nghĩa, lúc phải trả lại thì gọi là tuyệt tình.”
Bài viết của Trình Mạn Mạn bị chế giễu đến mức phải xóa tài khoản.
Còn Tống Uyển Ninh sau khi mất căn biệt thự vẫn chuyển đến sống cùng Trình Dật Nam.