Lừa tôi vun vén cho gia đình, chồng mua nhà cho "thanh mai"

chương 16



“Nhưng một năm trước mẹ đã cứu hai mẹ con mình.”

Con bé đưa cho tôi một bức tranh.

Trong tranh có hai người nắm tay nhau đứng trước một căn nhà nhỏ.

Phía trên là bầu trời xanh rất rộng.

Góc dưới, Bối Bối viết bằng nét chữ còn non nớt:

“Mẹ không phải viên gạch.”

“Mẹ là người xây ngôi nhà của chúng ta.”

Mắt tôi lập tức nóng lên.

Tôi ôm chặt con vào lòng.

“Cảm ơn Bối Bối.”

Con bé hỏi:

“Mẹ khóc vì vui sao?”

“Đúng.”

“Rất vui.”

Buổi tối, sau khi khách đã về hết, tôi đứng bên cửa sổ nhìn thành phố lên đèn.

Điện thoại nhận được thông báo từ ngân hàng.

Khoản tiền hoàn trả cuối cùng liên quan đến căn biệt thự đã được chuyển vào tài khoản.

Hai triệu bốn trăm nghìn tệ tiền đặt cọc.

Một triệu tám trăm nghìn tệ quà tặng trái phép.

Chín trăm hai mươi nghìn tệ chi phí trang trí bị thu hồi về công ty.

Một triệu một trăm nghìn tệ Trình Mạn Mạn phải trả theo từng đợt.

Cùng cổ tức và tài sản thuộc về tôi.

Tất cả những thứ từng bị lấy đi đã trở về đúng vị trí.

Nhưng điều khiến tôi vui nhất không phải số tiền trên màn hình.

Mà là tôi đã tìm lại chính mình.

Tám năm trước, tôi bước vào cuộc hôn nhân ấy với tất cả lòng tin.

Tám năm sau, tôi bước ra với một đứa con, một đống chứng cứ và trái tim từng bị tổn thương.

Người ngoài nói tôi thắng rất đẹp.

Họ nói tôi lấy được nhà.

Lấy được tiền.

Lấy được cổ phần.

Khiến chồng cũ mất thanh mai, mất quyền kiểm soát tài sản, còn phải cúi đầu xin lỗi.

Nhưng chỉ có tôi biết.

Chiến thắng lớn nhất của tôi không phải khiến Trình Dật Nam hối hận.

Mà là vào khoảnh khắc phát hiện mình bị phản bội, tôi đã không tiếp tục lừa dối bản thân.

Tôi nhìn cho rõ.

Sau đó dứt khoát quay đi.

Căn biệt thự tám triệu tệ cuối cùng không thuộc về Tống Uyển Ninh.

Trình Dật Nam cũng không còn là chồng tôi.

Còn tôi dùng số tiền lấy lại được thành lập một quỹ giáo dục đứng tên Bối Bối.

Phần tài sản còn lại được đầu tư dưới sự quản lý độc lập.

Công việc của tôi ngày càng thuận lợi.

Hai năm sau, tôi trở thành cổ đông điều hành của Vân Khởi.

Trong buổi phỏng vấn đầu tiên sau khi nhận chức, phóng viên hỏi tôi:

“Có tin đồn rằng động lực khiến cô trở lại thương trường là một cuộc hôn nhân thất bại.”

Tôi mỉm cười.

“Không.”

“Cuộc hôn nhân ấy chỉ khiến tôi dừng lại tám năm.”

“Người đưa tôi trở lại là chính tôi.”

Phóng viên lại hỏi:

“Nếu có thể trở về ngày phát hiện bản hợp đồng căn biệt thự, cô muốn nói gì với bản thân khi ấy?”

Tôi suy nghĩ một lúc.

Ngoài cửa kính, bầu trời mùa thu trong xanh.

Tôi chậm rãi trả lời:

“Tôi muốn nói với cô ấy rằng, đừng sợ.”

“Mất đi một người không trân trọng mình không phải là kết thúc.”

“Đó là ngày cuộc đời thật sự bắt đầu.”

Tối hôm ấy, Bối Bối xem đoạn phỏng vấn trên tivi.

Con bé chạy tới ôm tôi.

“Mẹ, cô giáo nói mẹ là phụ nữ rất lợi hại.”

Tôi bật cười.

“Con thấy sao?”

Bối Bối nghiêm túc suy nghĩ.

“Con thấy mẹ không chỉ lợi hại.”

“Mẹ còn rất dũng cảm.”

Tôi hôn lên trán con.

Ngoài cửa sổ, đèn thành phố sáng rực.

Không còn ai nói tôi phải hiểu chuyện.

Không còn ai lấy sự hy sinh của tôi làm điều đương nhiên.

Không còn ai dùng tình yêu để buộc tôi nhường đi quyền lợi của mình.

Ngôi nhà này không có người chồng từng phản bội.

Không có mẹ chồng hà khắc.

Không có những bữa cơm phải chờ đến nguội lạnh.

Chỉ có tôi và con gái.

Có tiếng cười.

Có tự do.

Có một tương lai rộng lớn đang chờ phía trước.

Ngày trước, tôi từng nghĩ phụ nữ phải giữ được hôn nhân mới gọi là thành công.

Sau này tôi mới hiểu.

Một cuộc hôn nhân không đáng giữ, buông tay mới là tỉnh táo.

Người không xứng đáng, từ bỏ mới là tự trọng.

Tài sản bị lấy đi thì giành lại.

Công sức bị phủ nhận thì tự mình chứng minh.

Cuộc đời bị trì hoãn thì bắt đầu lại.

Không ai có thể quyết định tôi đáng giá bao nhiêu.

Càng không ai có quyền biến tôi thành viên gạch lót đường cho hạnh phúc của họ.

Tôi là Tô An Hạ.

Không còn là bà Trình.

Không còn là người vợ chỉ biết đứng phía sau.

Tôi có tên của mình.

Có sự nghiệp của mình.

Có căn nhà của mình.

Có con gái yêu thương tôi.

Và có cả một bầu trời thuộc về chính mình.

HẾT


Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím mũi tên trái, phải, A và D trên bàn phím để duyệt giữa các chương.