Lừa tôi vun vén cho gia đình, chồng mua nhà cho "thanh mai"

chương 7



Rồi gửi lại cho cô ta bản sao giao dịch ngân hàng.

Hai năm qua, Trình Mạn Mạn đã nhận từ tài khoản chung của chúng tôi tổng cộng một triệu một trăm nghìn tệ.

Lý do lần lượt là mua xe, đóng học phí, đầu tư cửa hàng và trả nợ thẻ tín dụng.

Tôi nhắn:

“Khoản vay một triệu một trăm nghìn tệ, trong vòng bảy ngày hãy gửi phương án hoàn trả cho luật sư của tôi.”

Trình Mạn Mạn lập tức gọi lại.

Lần này tôi nghe máy.

“Chị dựa vào đâu đòi em trả?”

“Đó là tiền anh trai em cho em!”

Tôi đáp:

“Một nửa số tiền thuộc về tôi.”

“Anh trai cô không có quyền tự ý tặng tài sản chung có giá trị lớn mà không được tôi đồng ý.”

“Luật sư sẽ liên hệ.”

Cô ta bật khóc.

“Chị làm vậy là muốn ép ch/ế/t cả nhà em sao?”

Tôi nhìn căn phòng khách sạch sẽ.

Ngày trước, mỗi lần Trình Mạn Mạn khóc, tôi đều mềm lòng.

Cô ta nói muốn học thiết kế, tôi đóng học phí.

Cô ta nói khởi nghiệp khó khăn, tôi cho tiền.

Cô ta nói bạn trai coi thường vì không có xe, tôi giúp trả trước.

Đến cuối cùng, cô ta lại đứng trong nhóm gia đình chúc Tống Uyển Ninh xứng đáng có được tất cả.

Tôi nói:

“Cô không trả tiền mới là muốn ép tôi và Bối Bối không còn đường sống.”

“Cô đã trưởng thành.”

“Đừng dùng nước mắt để trốn trách nhiệm.”

Tôi cúp máy, chặn số.

Ba giờ chiều, người cuối cùng gọi đến là Tống Uyển Ninh.

Giọng cô ta vẫn mềm mại như mọi khi.

“Chị An Hạ.”

“Tôi và Dật Nam đã l/y h/ôn.”

“Cô không cần gọi tôi là chị.”

Tống Uyển Ninh im lặng vài giây.

“Em thật sự không biết chuyện giữa chị và anh Dật Nam lại nghiêm trọng như vậy.”

“Căn biệt thự chỉ là anh ấy cho em mượn ở.”

“Nếu chị không vui, em có thể chuyển đi.”

Tôi cười.

“Chuyển đi đâu?”

“Đến nhà Trình Dật Nam sao?”

“Chị hiểu lầm rồi.”

Giọng cô ta trở nên nghẹn ngào.

“Em và anh ấy trong sạch.”

“Anh ấy chỉ thấy mẹ con em đáng thương.”

“Em không muốn phá hoại gia đình của chị.”

Tôi nhìn bức ảnh cô ta mặc váy trắng đứng trước căn biệt thự.

“Cô không muốn phá hoại nhưng lại đăng ảnh vào nhóm gia đình của tôi.”

“Cô không muốn tranh giành nhưng để con trai mình gọi chồng tôi là cha nuôi.”

“Cô không muốn lấy thứ thuộc về tôi nhưng lại dùng cây bút kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi để ký hợp đồng nhà.”

Đầu dây bên kia lập tức yên lặng.

Tôi nói tiếp:

“Tống Uyển Ninh, cô không cần diễn trước mặt tôi.”

“Cô cho rằng tôi sẽ khóc lóc, gây ầm ĩ rồi tiếp tục nhẫn nhịn.”

“Cô cũng cho rằng chỉ cần cả nhà họ Trình đứng về phía cô, tôi sẽ không làm được gì.”

“Rất tiếc.”

“Tôi đã rời khỏi nhà họ Trình.”

“Bây giờ chúng ta chỉ nói chuyện bằng pháp luật.”

Giọng Tống Uyển Ninh lạnh đi.

“Chị muốn thế nào?”

“Hoàn trả hai triệu bốn trăm nghìn tệ tiền đặt cọc.”

“Thanh toán toàn bộ chi phí phát sinh.”

“Hợp tác hủy bảo lãnh khoản vay.”

“Hoặc ra tòa.”

Cô ta cười khẽ.

“Căn nhà đứng tên em.”

“Chị có tư cách gì đòi?”

Tôi cũng cười.

“Cô cứ hỏi luật sư của mình.”

“Nhận khoản tặng cho có giá trị lớn từ người đã kết hôn, trong khi biết rõ nguồn tiền là tài sản chung, có phải hoàn trả hay không.”

“Đúng rồi.”

“Trong tin nhắn cô gửi cho Trình Dật Nam còn có câu: ‘Đợi sau khi anh hoàn tất thủ tục với chị ấy, ba người chúng ta sẽ sống cùng nhau.’”

“Cô có cần tôi đọc tiếp không?”

Hơi thở bên kia lập tức trở nên gấp gáp.

Đoạn tin nhắn đó được đồng bộ trên chiếc máy tính bảng gia đình.

Trình Dật Nam tưởng mình đã xóa trên điện thoại.

Nhưng bản sao lưu vẫn còn nguyên.

Tống Uyển Ninh không nói thêm câu nào, trực tiếp cúp máy.

Tôi nhìn màn hình tối đi.

Lần đầu tiên trong nhiều năm, căn nhà yên tĩnh đến vậy.

Không có tiếng mẹ chồng sai bảo.

Không có điện thoại của em chồng đòi tiền.

Không có lời hứa suông của Trình Dật Nam.

Tôi pha một tách trà, ngồi bên cửa sổ đón Bối Bối tan học.

Hóa ra cuộc sống sau l/y h/ôn không đáng sợ.

Đáng sợ nhất là sống trong một cái lồng quá lâu, đến mức quên mất ngoài kia còn có bầu trời.

06

Sáu giờ tối, Trình Dật Nam trở về.

Anh ta nhập mật khẩu cũ ba lần nhưng cửa không mở.

Sau đó, anh ta đập cửa liên tục.

“Tô An Hạ!”

“Mở cửa!”

Tôi đang cùng Bối Bối ăn cơm.

Con bé giật mình, bàn tay cầm thìa khựng lại.

Tôi bật camera trước cửa.

Trình Dật Nam đứng ngoài, cà vạt lệch sang một bên, sắc mặt vô cùng khó coi.

Phía sau anh ta còn có Từ Lan và Trình Mạn Mạn.

Tống Uyển Ninh không xuất hiện.

Tôi bảo Bối Bối vào phòng chơi, sau đó mới mở hé cửa.

Chốt an toàn vẫn được giữ nguyên.


Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím mũi tên trái, phải, A và D trên bàn phím để duyệt giữa các chương.