Tôi nhìn rất lâu, rồi trả lời cô ta:
“Vậy thì học cách không khóc.”
Cô ta không trả lời nữa.
Mấy ngày sau, mẹ tôi đến.
Lần này bà đến một mình.
Không có bố tôi.
Không có họ hàng.
Cũng không vừa đến đã khóc.
Bà đứng ở cửa, trong tay xách một bình giữ nhiệt.
“Mẹ làm món bánh trôi hoa quế con thích ăn hồi nhỏ.”
Tôi nhìn bà.
“Hồi nhỏ tôi không ở bên cạnh bà.”
Bà sững lại, bình giữ nhiệt trong tay khẽ lắc.
Tôi nói:
“Bà không biết tôi thích ăn gì.”
Nước mắt bà lập tức rơi xuống.
“Vậy bây giờ con thích ăn gì? Mẹ có thể học.”
Vốn dĩ tôi định đóng cửa.
Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy bà, tôi lại nhớ đến câu trong thư của bà ngoại.
Minh Châu là một đứa trẻ bướng bỉnh.
Tôi quả thật bướng.
Vậy nên tôi sẽ không vì muốn trả thù bà mà giả vờ như mình không đau.
Tôi mở cửa, để bà vào sân.
Nhưng không cho bà vào nhà.
Bà ngồi dưới cây hoa quế, lúng túng như một vị khách.
Tôi rót cho bà một ly nước.
Bà dùng hai tay nhận lấy, nhỏ giọng nói:
“Cảm ơn.”
Giữa chúng tôi im lặng rất lâu.
Bà bỗng nói:
“Hôm qua mẹ đến thị trấn Thanh Hòa.”
Tôi ngước mắt.
Bà nói:
“Mẹ gặp giáo viên chủ nhiệm hồi nhỏ của con, cũng gặp hàng xóm từng chăm sóc con.”
“Họ nói hồi nhỏ con rất ngoan.”
“Mùa đông tay nứt nẻ vẫn giúp bà rửa rau.”
“Nói mười ba tuổi con đã tự đi lên thị trấn bán rau.”
“Nói khi con thi đỗ vào trường cấp ba số một của huyện, cả thôn đốt pháo ăn mừng.”
Bà nói một câu, rơi một giọt nước mắt.
“Trước đây mẹ không dám hỏi.”
“Mẹ sợ hỏi rồi, sẽ biết mình sai nghiêm trọng đến mức nào.”
Tôi nhìn ly nước.
“Vậy bây giờ biết rồi?”
Bà gật đầu.
“Biết rồi.”
“Muộn rồi.”
Tôi nói.
Môi bà run lên, cuối cùng chỉ gật đầu.
“Mẹ biết.”
Ngày hôm đó, bà không xin tôi về nhà.
Cũng không nói người một nhà.
Bà chỉ để bình giữ nhiệt lại, nói:
“Mẹ không biết con có thích ăn không.”
“Nếu không ăn thì đổ đi.”
Sau khi bà đi, tôi mở bình giữ nhiệt.
Bánh trôi hoa quế bên trong nấu không ngon lắm.
Có viên bị rách vỏ.
Vị cũng quá ngọt.
Tôi nếm một miếng.
Không ngon.
Nhưng tôi không đổ.
Tôi đặt nó trên bàn, cho đến khi nguội hẳn.
Có vài thứ, đúng là đến muộn.
Tình yêu đến muộn không phải không thể nhận.
Chỉ là không thể xem nó như bồi thường.
Mùa thu, nhà cũ sửa xong.
Tôi treo một tấm biển mới trước cửa.
Không phải loại biển vàng chói của nhà giàu.
Chỉ là một tấm gỗ.
Trên đó viết ba chữ:
Tống Minh Châu.
Chữ là tôi tự viết.
Không đẹp.
Nhưng sạch sẽ.
Ngày treo lên, hoa quế nở.
Hương thơm phủ đầy sân.
Tôi đứng trước cửa, bỗng nhớ lần đầu mình về nhà họ Tống.
Bản cam kết điều chỉnh thân phận và thay đổi họ tên trên bàn trà.
Tống Vũ Vi mặc váy trắng.
Người mẹ khóc rất thuần thục.
Người bố đập bàn.
Tất cả bọn họ đều muốn nói với tôi:
Nhường đi.
Tên chỉ là cách gọi.
Nhưng bà ngoại cách mười lăm năm nói với tôi:
Đừng nhường.
Tôi không nhường.
Vì vậy cuối cùng tôi cũng trở về trước cánh cửa của chính mình.
Chiều hôm đó, mẹ tôi lại đến.
Bà đứng ngoài cửa, nhìn tấm biển gỗ kia rất lâu không nói gì.
Cuối cùng, bà đỏ mắt gọi tôi:
“Minh Châu.”
Tôi quay đầu nhìn bà.
Bà cẩn thận nói:
“Mẹ thật sự biết sai rồi.”
Gió thổi qua cây hoa quế.
Có vài bông hoa nhỏ rơi trên bậc cửa.
Tôi nhìn bà, cười nhẹ.
“Đừng gọi tôi như vậy.”
Trong mắt bà vừa dấy lên chút hy vọng.
Tôi nói:
“Bà không xứng.”
Biểu cảm trên mặt bà từng chút vỡ ra.
Tôi không giải thích thêm.
Cũng không mềm lòng nữa.
Tôi đóng cửa.
Lần này, bên trong và bên ngoài cánh cửa cuối cùng cũng phân rõ.
Tên của tôi.
Cuộc đời của tôi.
Nhà của tôi.
Đều đã trở về.