Cuối cùng con bé nói, “Chị giỏi giang như vậy, làm sếp ở công ty lớn như vậy, em cảm thấy mình không thể làm chị mất mặt được.”
“Cho nên em nhịn, em cắn răng mà nhịn, em cứ ngỡ nhịn qua là xong.”
Viền mắt tôi chợt đỏ lên.
“Gia Hân, em chưa bao giờ làm chị phải thất vọng cả.”
Con bé bật cười, khóe mắt hơi ươn ướt.
“Em biết rồi, bây giờ em biết rồi.”
Xe tấp vào lề, hai chị em tôi đều im lặng.
Gió thổi qua cửa kính, mang theo hương vị chạng vạng của mùa hè.
Điện thoại tôi rung lên.
Phương Uyên nhắn tin: “Chồng của Chu Hải Yến hôm nay lại đến đồn làm ầm lên, bảo vợ mình bị oan, đòi kiện chị tội phỉ báng.”
“Lâm Tuấn Kiệt cũng ở đó, hai gã đàn ông suýt nữa lại choảng nhau.”
Tôi đưa điện thoại cho Gia Hân xem.
Đọc xong, con bé thở dài.
“Chị, chị bảo bọn họ rốt cuộc là vì cái gì?”
“Một kẻ vì tiền, một gã vì sắc.”
“Đến cuối cùng, chẳng còn lại gì cả.”
“Con người Chu Hải Yến, ngoại trừ tiền và chức vị, thì chẳng có cái gì sất.”
Tôi bật cười mỉa mai.
“Đợi lúc bà ta mất chức, tiền không đủ tiêu, hai gã đàn ông kia sẽ nhận ra, họ tranh nhau cấu xé mòn mỏi, cuối cùng chỉ thu về một sự trống rỗng.”
Gia Hân không tiếp lời.
Con bé nổ máy, tiếp tục chạy về phía trước.
Tôi sực nhớ ra một chuyện, lấy từ trong túi xách ra một phong bì, đưa cho em.
“Cái gì thế chị?”
“Của Giám đốc Trương đưa cho em.”
“Thông báo tái tuyển dụng của Công nghệ Hằng Thái, vị trí Trưởng nhóm Marketing, chức vụ thấp hơn Chu Hải Yến nửa bậc, nhưng lương thì tăng gấp đôi.”
Gia Hân liếc nhìn một cái rồi trả lại cho tôi.
“Em không đi.”
“Sao vậy?”
“Em không muốn vì nể mặt chị mà về đó làm.”
“Em dự định tự mình đi xin việc.”
Tôi nhìn góc nghiêng của em, chợt bật cười.
“Được. Tùy em.”
Con bé nhét chiếc phong bì lại vào túi tôi, quay sang nhìn tôi một cái.
“Chị, cảm ơn chị. Nhưng em phải tự bước đi bằng đôi chân của mình thôi.”
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy con bé thực sự đã trưởng thành.
Tin tức Chu Hải Yến chính thức bị phê chuẩn lệnh bắt giữ đến vào một tuần sau đó.
Luật sư Tống là người đầu tiên gọi đến báo tin.
“Sếp Thẩm, Viện Kiểm sát đã phê chuẩn lệnh bắt giam Chu Hải Yến.”
“Tội danh liên quan là tội chiếm đoạt tài sản, số tiền vi phạm là ba mươi ba vạn tám ngàn tệ.”
“Ngoài ra, Lâm Tuấn Kiệt cũng bị xếp vào diện đồng phạm, hiện đang được bảo lãnh chờ xét xử.”
“Có thể bị kết án bao lâu?”
“Với số tiền này, khoảng tầm ba đến bốn năm.”
“Nhưng thái độ của Chu Hải Yến trong quá trình điều tra vô cùng tồi tệ, còn có hành vi thông đồng khai báo, có khả năng sẽ bị tăng nặng hình phạt.”
Cúp điện thoại, tôi đứng trước cửa sổ, nhìn dòng xe cộ hối hả qua lại dưới kia.
Ba bốn năm.
Giá thuê xe hai ngàn một tháng, thuê hẳn ba năm cũng chỉ tốn bảy vạn.
Chu Hải Yến vì muốn tiết kiệm bảy vạn tệ đó, lại tự tống mình vào tù.
Gã tình nhân bỏ chạy, chồng quay lưng, công việc mất, thanh danh cũng thân bại danh liệt.
Bà ta nằm mơ chắc cũng không nghĩ tới, chỉ một chiếc xe Toyota đã lật úp cả cuộc đời bà ta.
14
Tối về nhà, thấy Gia Hân đang video call với bố mẹ ở phòng khách.
“Mẹ ơi, con tìm được việc mới rồi! Tuần sau con đi làm!”
Giọng con bé qua điện thoại hào hứng như một đứa trẻ, vừa giơ điện thoại vừa xoay vòng vòng trong phòng khách.
Lòng tôi khẽ động, đợi con bé cúp máy rồi mới lên tiếng hỏi.
“Công việc gì vậy em?”
“Một công ty công nghệ ạ, làm chuyên viên marketing, lương tháng một vạn hai!”
Con bé cười tươi rói, “Đúng như chị nói phải không?”
“Tuyệt lắm.”
Tôi gật đầu, “Công ty nào thế?”
“Công nghệ Thịnh Hằng.”
Tôi sững người mất một giây.
Công nghệ Thịnh Hằng, là công ty con trực thuộc tập đoàn của tôi.
Đương nhiên tôi sẽ không hé môi nói với con bé, lời mời nhận việc đó là do tôi “vô tình” bảo trợ lý đánh tiếng sang.
“Chị, chị sao thế?”
Gia Hân thấy tôi ngẩn ra, khẽ huơ huơ tay trước mặt tôi.
“Không có gì, chúc mừng em nhé.”
Con bé cười “hì hì”, nhảy lên sô pha, bắt đầu mày mò tìm tuyến đường đi lại đến chỗ làm mới.
Tôi ngồi cạnh, nhìn vẻ mặt hân hoan tột độ của con bé, tự dưng sống mũi lại cay cay.
Không phải vì buồn.
Mà vì nhẹ nhõm.
Chuyện này từ lúc bắt đầu đến giờ cũng thấm thoắt gần một tháng rồi.
Tôi chứng kiến Gia Hân đi từ một nhân viên mới ra trường lính quýnh bị bắt nạt đến mức cắn răng chịu đựng, lột xác thành một người dám tự lái xe đến đồn công an, dám từ chối công việc tôi dọn sẵn, dám tự mình rải CV và đi phỏng vấn.