Chiếc Xe Của Em Gái Bị Sếp Chiếm Đoạt, Tôi Nổi Điên Trả Thù

chương 9



“Cô ta đã lợi dụng chức vụ để bòn rút tài sản của cấp dưới nhiều lần.”

“Trường hợp của Thẩm Gia Hân chỉ là một trong số đó. Chúng tôi quyết định sa thải cô ta và đưa vào danh sách đen vĩnh viễn.”

“Thế còn gã tình nhân Lâm Tuấn Kiệt? Chắc người công ty bà cũng biết hắn ta chứ?”

Giám đốc Trương ho khan một tiếng ngượng nghịu: “Biết.”

“Chu Hải Yến nhiều lần đưa gã đó đến dự các sự kiện công ty, mạo xưng là… thư ký riêng.”

“Việc này chúng tôi cũng sẽ xử lý nội bộ.”

Khám phá thêm
Truyện dịch
Truyện mới cập nhật
Truyện tiên hiệp

“Giám đốc Trương, tôi còn một việc muốn nhờ bà.”

“Chị cứ nói.”

“Lúc em gái tôi, Thẩm Gia Hân, bị đuổi việc, Chu Hải Yến đã vu vạ con bé ăn cắp hàng mẫu.”

“Nỗi oan này, tôi hy vọng công ty có thể trả lại sự trong sạch cho con bé.”

“Tốt nhất là có văn bản, đóng dấu đàng hoàng.”

Giám đốc Trương hầu như không chần chừ: “Không thành vấn đề.”

“Chúng tôi sẽ có thông báo lưu hành nội bộ, đính chính rõ việc sa thải Thẩm Gia Hân hoàn toàn là hành vi cá nhân tự ý của Chu Hải Yến, không liên quan đến cô bé.”

“Cảm ơn Giám đốc Trương.”

“Sếp Thẩm, còn về việc đấu thầu…”

“Quy trình đấu thầu sẽ tiếp tục được tiến hành bình thường.”

Tôi nói, “Chỉ cần Hằng Thái đưa ra được sản phẩm chất lượng, chúng tôi sẽ làm việc theo đúng quy định.”

Khám phá thêm
trong
Viết truyện
Sách

Cúp máy, tôi tựa lưng vào ghế, nhìn ra quang cảnh thành phố ngoài cửa sổ.

Ráng chiều nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ lên cả bầu trời, rất đẹp.

Nhưng tâm trạng tôi chẳng hề nhẹ nhõm hơn sau cuộc điện thoại ấy.

Vì tôi biết rõ, phần gian nan nhất vẫn chưa bắt đầu.

Không phải đối phó với Chu Hải Yến.

Mà là chữa lành vết sẹo trong lòng Gia Hân.

Chuyện này rồi sẽ qua, xe sẽ lấy lại được, Chu Hải Yến sẽ phải ngồi tù, nhưng khúc mắc trong lòng Gia Hân thì không dễ gì xóa bỏ được.

Từ nhỏ con bé đã như vậy, chịu thiệt thòi chẳng dám kêu than, mà vết thương nào cũng hằn lại trong tim rất lâu.

Tôi cầm điện thoại, nhắn tin cho Gia Hân:

“Tối nay chị mời em đi ăn. Em chọn chỗ đi.”

Con bé đáp lại ngay lập tức bằng một dấu chấm hỏi.

Tôi nhắn tiếp: “Ăn mừng em thoát khỏi đống rác rưởi đó.”

Lần này, con bé trả lời bằng một biểu tượng mặt cười.

Khám phá thêm
sách
Sách điện tử
Sách và văn học

Dù chỉ là một ký hiệu, nhưng tôi biết đây là lần đầu tiên con bé mỉm cười suốt mấy ngày qua.

Bảy giờ tối, chúng tôi gặp nhau ở một quán ăn nhỏ gần nhà.

Gia Hân mặc áo phông mới, gội đầu sạch sẽ, trông rạng rỡ hẳn lên.

“Chị, hôm nay đồn công an gọi cho em, bảo mai đến ký giấy tờ là có thể lái xe về rồi.”

“Được. Mai chị đi với em.”

“Không cần đâu chị.”

Con bé lắc đầu, “Em tự đi được, em phải tự mình lái nó về.”

Tôi nhìn con bé, bỗng thấy mũi mình cay cay.

“Ừ, em tự đi đi.”

Đang ăn nửa chừng, Gia Hân bỗng đặt đũa xuống, nhìn tôi và hỏi:

“Chị, rốt cuộc chị đã làm gì?”

Tôi ngẩn ra: “Làm gì cơ?”

“Hôm nay Giám đốc Trương gọi điện cho em.”

“Bà ấy hỏi em hiện tại đang ở đâu, đã tìm được việc chưa, rồi bảo lúc nào cũng chào đón em quay lại công ty.”

Mắt Gia Hân nhìn thẳng vào tôi.

“Bà ấy nói chuyện rất lịch sự khách sáo.”

Tôi gắp một đũa thức ăn, nhai chậm rãi, không lên tiếng.

“Chị, rốt cuộc chị đã làm gì?” Con bé lặp lại câu hỏi.

Tôi buông đũa, nhìn thẳng vào mắt em.

“Chị là chị của em, điều này vĩnh viễn không thay đổi.”

“Em không hỏi cái này.”

“Thế em hỏi cái gì?”

Gia Hân nhìn chằm chằm tôi một lúc lâu, cuối cùng cũng không gặng hỏi nữa.

Nhưng tôi nhìn ra, trong lòng con bé tự khắc đã có câu trả lời.

13

Vào cái ngày Chu Hải Yến bị bắt tạm giam, Gia Hân đang lái xe chở tôi đi hóng gió.

Xe lấy lại rồi, con bé chạy rất chậm, cứ với tốc độ bốn mươi km/h mà tà tà lăn bánh trên con đường nhựa ngoại ô.

Khám phá thêm
Đọc truyện online
Dịch truyện
Tùy chỉnh font chữ

Nắng chiều hắt qua khung cửa kính, rọi lên khuôn mặt nhìn nghiêng của em.

Tôi chợt nhận ra, con bé đã không còn là cô nhóc lẽo đẽo chạy theo sau mông tôi nữa rồi.

“Chị.” Con bé bất chợt cất lời.

“Ừ.”

“Nếu hôm đó chị không phát hiện ra chuyện chiếc xe, có lẽ đến tận bây giờ em vẫn còn cắn răng chịu đựng.”

Tôi không đáp.

“Em cứ nghĩ mãi, không biết rốt cuộc em đang sợ cái gì.”

Bàn tay nắm vô lăng của em siết chặt lại.

“Sợ bà ta đuổi việc? Cuối cùng bà ta cũng đuổi rồi đó thôi.”

“Sợ bà ta phong sát em trong ngành? Bà ta có phải là ông trời đâu cơ chứ.”

“Thế thì em sợ gì?”

Gia Hân trầm ngâm rất lâu.

“Em sợ làm chị thất vọng.”


Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím mũi tên trái, phải, A và D trên bàn phím để duyệt giữa các chương.