Lừa tôi vun vén cho gia đình, chồng mua nhà cho "thanh mai"

chương 11



Anh ta ngẩng đầu.

Rõ ràng anh ta vẫn cho rằng tôi là người phụ nữ ngây thơ, đến giấy tờ cũng không biết giữ.

Tôi nói:

“Trình Dật Nam, tôi tin anh.”

“Nhưng không có nghĩa tôi ngu ngốc.”

“Trước khi kết hôn, cha tôi từng dặn tôi, tình cảm là tình cảm, tài sản là tài sản.”

“Tôi đã không nghe ông ở rất nhiều chuyện.”

“May mắn là chuyện này tôi vẫn nghe.”

Luật sư của Trình Dật Nam lập tức yêu cầu tạm dừng hòa giải để kiểm tra tài liệu.

Lục Minh Khiêm lại đặt thêm một xấp hồ sơ lên bàn.

“Không chỉ hai mươi phần trăm cổ phần.”

“Trong tám năm qua, thân chủ của tôi không nhận được cổ tức tương ứng.”

“Chúng tôi yêu cầu công ty cung cấp báo cáo tài chính, nghị quyết phân phối lợi nhuận và toàn bộ giao dịch liên quan.”

“Đồng thời, chúng tôi nghi ngờ ông Trình đã chuyển tài sản của công ty sang các tài khoản liên quan.”

Trình Dật Nam đập tay xuống bàn.

“Em muốn phá hủy công ty sao?”

Tôi nhìn anh ta.

“Công ty có hành vi trái quy định thì người phá hủy nó là anh.”

“Nếu sổ sách minh bạch, anh sợ gì?”

Anh ta đứng bật dậy.

“An Hạ, em biết công ty đang chuẩn bị vòng gọi vốn quan trọng.”

“Chỉ cần chuyện cổ đông tranh chấp bị truyền ra ngoài, nhà đầu tư sẽ rút lui.”

Tôi bình thản nói:

“Vậy anh nên nghĩ đến hậu quả trước khi rút tiền mua biệt thự cho Tống Uyển Ninh.”

“Chuyện gia đình không liên quan đến công ty!”

“Tiền chuyển cho cô ta có một phần đi qua công ty.”

Cả phòng họp yên lặng.

Trình Dật Nam nhìn tôi không chớp mắt.

Tôi lấy ra ba phiếu chi.

Công ty của anh ta đã thanh toán tiền trang trí căn biệt thự dưới danh nghĩa “chi phí tiếp khách và xây dựng phòng trưng bày”.

Nhưng địa chỉ trên hóa đơn chính là căn nhà đứng tên Tống Uyển Ninh.

Tổng số tiền là chín trăm hai mươi nghìn tệ.

Đó không chỉ là tẩu tán tài sản hôn nhân.

Còn liên quan đến lợi ích của công ty và các cổ đông khác.

Trình Dật Nam ngồi xuống.

Lần đầu tiên, tôi thấy sự hoảng loạn thật sự trong mắt anh ta.

Anh ta hạ giọng:

“An Hạ.”

“Chúng ta nói chuyện riêng được không?”

Tôi nhìn Lục Minh Khiêm.

Anh ấy gật đầu, cùng luật sư bên kia ra khỏi phòng.

Cánh cửa đóng lại.

Trình Dật Nam ngồi đối diện tôi.

Chỉ một chiếc bàn ngăn cách, nhưng khoảng cách giữa chúng tôi đã xa đến mức không thể vượt qua.

“Em muốn bao nhiêu?”

Anh ta hỏi.

Tôi cười.

“Anh cho rằng tôi đang tống tiền anh?”

“Anh không có ý đó.”

“Vậy anh có ý gì?”

Trình Dật Nam đưa tay day trán.

“Công ty không thể bị kiểm toán vào lúc này.”

“Vòng gọi vốn thất bại, hàng trăm nhân viên sẽ bị ảnh hưởng.”

“An Hạ, em từng cùng anh bắt đầu từ con số không.”

“Em nỡ nhìn công ty sụp đổ sao?”

Tôi nhìn anh ta.

Cuối cùng anh ta cũng nhớ tôi từng đồng hành cùng anh.

Ngày trước, văn phòng công ty chỉ rộng ba mươi mét vuông.

Tôi vừa làm kế toán, vừa làm hành chính, vừa đi gặp khách hàng.

Có những ngày chúng tôi chỉ ăn mì gói.

Khi công ty thiếu tiền trả lương, tôi bán trang sức.

Khi anh ta bị đối tác ép uống đến xuất huyết dạ dày, tôi ở bệnh viện chăm sóc suốt đêm rồi sáng hôm sau vẫn thay anh ta đi ký hợp đồng.

Sau này công ty dần ổn định.

Tôi mang thai.

Từ Lan nói phụ nữ đã có con thì nên đặt gia đình lên trước.

Trình Dật Nam cũng ôm tôi, bảo:

“Em nghỉ ở nhà vài năm.”

“Đợi Bối Bối lớn hơn, em muốn trở lại lúc nào cũng được.”

Tôi nghỉ việc.

Vị trí của tôi được thay bằng em họ của anh ta.

Cổ phần của tôi bị anh ta quản lý.

Công lao của tôi dần bị xóa khỏi lịch sử công ty.

Trong câu chuyện Trình Dật Nam kể với truyền thông, anh ta là người sáng lập đơn độc, tay trắng lập nghiệp.

Còn tôi trở thành người vợ may mắn được hưởng thành quả.

Bây giờ công ty gặp nguy hiểm, anh ta lại nhớ tôi từng cùng anh bắt đầu.

Tôi nói:

“Tôi không muốn công ty sụp đổ.”

“Nhưng tôi cũng không chấp nhận tiếp tục bị anh lấy danh nghĩa công ty để hy sinh.”

“Anh có hai lựa chọn.”

“Thứ nhất, giao lại đầy đủ cổ phần và toàn bộ cổ tức thuộc về tôi, hoàn trả tài sản đã chuyển trái phép, công khai xin lỗi trong cuộc họp cổ đông.”

“Thứ hai, tiếp tục kiện.”

“Tôi sẽ yêu cầu kiểm toán toàn diện.”

Trình Dật Nam nhìn tôi.

“Em không sợ anh mất tất cả sao?”

Tôi lắc đầu.

“Đó là điều anh phải sợ.”

“Không phải tôi.”

Anh ta cúi đầu rất lâu.

Khi ngẩng lên, đôi mắt đã đỏ.

“An Hạ, chúng ta thật sự không thể quay lại sao?”

Tôi nhìn người đàn ông từng là cả thanh xuân của mình.

“Tám năm qua, anh có từng nghĩ tôi sẽ rời đi không?”


Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím mũi tên trái, phải, A và D trên bàn phím để duyệt giữa các chương.