“Mẹ, Oanh Oanh có ở đây không ạ?”
Giây tiếp theo, anh lao vào.
Toàn thân anh ướt sũng, tóc vẫn nhỏ nước. Vừa thấy tôi, anh đã nhào tới ôm chặt lấy tôi.
Vòng tay anh rất chặt, mang theo hơi lạnh bên ngoài, còn có mùi nước hoa nam thoang thoảng.
“Oanh Oanh, anh xin lỗi.”
“Những lời đó là anh cố ý nói để chọc tức em thôi. Anh đã cắt đứt với cô ấy rồi, thật đấy!”
“Tối nay anh qua đó là để nói rõ mọi chuyện. Sau này sẽ không còn liên lạc nữa.”
Anh nâng mặt tôi lên, mắt đỏ hoe.
“Anh biết em giận. Em đánh anh, mắng anh đều được. Đừng rời xa anh, được không?”
Tôi nhìn anh, không nói gì.
“Chuyện của bố, anh nghe rồi.”
Anh quay sang mẹ tôi.
“Con đã liên hệ với chuyên gia phẫu thuật tim từ Mỹ. Ngày mai họ sẽ bay qua hội chẩn. Chuyện tiền bạc mẹ đừng lo, con sẽ sắp xếp.”
Mẹ che miệng khóc thành tiếng.
“Thần Niên, cảm ơn con. Oanh Oanh nhà mẹ có được con là phúc của nó.”
Lục Thần Niên lại ôm tôi, ghé sát tai tôi nói nhỏ:
“Oanh Oanh, về nhà với anh đi.”
“Anh thề, đời này anh chỉ yêu mình em.”
Tôi tựa trong lòng anh, ngửi thấy mùi thuốc lá còn vương trên cổ áo, nhìn thấy dấu hồng như ẩn như hiện trên xương quai xanh anh.
Điện thoại trong túi anh rung lên. Màn hình sáng một chút rồi lại tắt.
Tim tôi như bị khoét rỗng, gió lạnh cứ thế lùa vào.
“Được, em về với anh.”
3
Lục Thần Niên đúng là đã thay đổi.
Mỗi ngày anh dậy lúc sáu giờ, đến bệnh viện thăm bố tôi trước, theo sát chuyên gia Mỹ điều chỉnh phác đồ điều trị, dùng toàn thuốc nhập khẩu đắt nhất.
Anh còn bắt tôi chuyển hẳn về nhà.
“Em chăm bố, anh chăm em.”
Trừ ban đêm.
Mỗi lần anh muốn đến gần, tôi đều tìm cớ từ chối.
Tôi nói mình bị cảm, quá mệt, hoặc phải trực đêm ở bệnh viện.
Anh cũng không cãi, không làm ầm lên, chỉ yên lặng nhìn tôi một lúc rồi rời khỏi phòng ngủ.
Cứ như vậy nửa tháng, bố tôi được chuyển khỏi ICU, có thể ngồi dậy ăn chút gì đó.
Lục Thần Niên ngồi bên giường bệnh, tự tay đút cháo cho bố tôi, tận tâm hơn cả con ruột.
“Oanh Oanh, em về ngủ một giấc cho tử tế đi.”
Anh vuốt tóc tôi.
“Anh thuê một người đến giúp em.”
Tôi mệt đến choáng đầu, không nghĩ nhiều.
“Ai?”
“Hộ lý chuyên nghiệp. Một mình em không gánh nổi đâu, để cô ấy tới phụ một tay.”
Hôm sau, chuông cửa vang lên.
Tôi mở cửa, thấy một người phụ nữ mặc đồ hộ lý, dắt theo một bé trai, cúi đầu đứng bên ngoài.
Cô ta ngẩng lên, nở với tôi một nụ cười rụt rè.
Tôi nhận ra gương mặt này.
Trong bức ảnh kia, đứa bé trai được Lục Thần Niên ôm đang tựa vào lòng cô ta.
“Trình Mạn?”
Giọng tôi run lên.
Cô ta cúi người chào, giọng dịu dàng.
“Chào cô, cô Thẩm. Tổng giám đốc Lục bảo tôi tới.”
Mẹ tôi vừa bưng nước đi ra.
“Ôi, cô gái này còn trẻ quá. Sao đi làm hộ lý mà còn mang con theo?”
Trình Mạn cúi đầu, mắt đỏ lên.
“Chồng cháu bị tiểu tam cướp mất rồi. Bây giờ cháu vừa làm cha vừa làm mẹ, chẳng còn cách nào khác. Chỉ có nghề này là cháu có kinh nghiệm.”
“Mong cô đừng chê hai mẹ con cháu.”
Mẹ tôi xót xa kéo tay cô ta.
“Tội nghiệp quá, vào đây ngồi đi.”
Tôi nhìn cảnh đó, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay.
Đợi mẹ vào bếp, tôi kéo Lục Thần Niên ra ban công.
“Anh cố ý đúng không?”
Anh nhíu mày.
“Cô ấy là hộ lý chuyên nghiệp, hơn nữa con người rất tốt. Nghe nói em một mình chăm hai người già, cô ấy chủ động đề nghị đến giúp.”
Tôi nhìn chằm chằm vào anh.
“Lục Thần Niên, anh coi em là đồ ngu à?”
“Em có thể nói lý chút được không? Người là do em đồng ý thuê mà.”
“Nói lý?”
Giọng tôi cao lên, rồi lại bị tôi ép xuống.
“Được. Anh chọn đi. Có cô ta thì không có em. Có em thì không có cô ta.”
Lục Thần Niên bực bội kéo tay áo, im lặng vài giây.
“Được, anh bảo cô ấy đi. Vừa lòng chưa?”
Anh đi nói với Trình Mạn.
Trình Mạn gật đầu, lặng lẽ thu dọn đồ đạc.
Khi đi ngang qua tôi, cô ta dừng lại, nhẹ giọng nói:
“Cô Thẩm, tôi thật sự chỉ muốn giúp thôi…”
Tôi không muốn nghe cô ta nói, quay người định đi.
Bỗng sau lưng vang lên một tiếng kêu thất thanh.
Tôi quay lại, thấy Trình Mạn ôm đứa bé, cả người ngã ngửa về phía sau.
Cô ta nằm giữa những mảnh thủy tinh vỡ, vẫn ôm chặt bé trai để nó không bị thương.
“Tiểu Trình! Con tôi!”
Mẹ tôi nghe tiếng chạy ra.
“Chuyện gì thế này?”
Lục Thần Niên từ nhà vệ sinh đi ra, nhìn thấy cảnh đó, mắt lập tức đỏ lên.
Anh lao tới bế đứa bé lên.
“Tiểu Trình!”
Rồi anh quay đầu, gào vào mặt mẹ tôi:
“Mẹ thấy chưa? Con gái mẹ mới là tiểu tam! Cô ta không chấp nhận được Trình Mạn, đến cả trẻ con cũng không tha!”
Mẹ tôi sững sờ.
Một tiếng “rầm” vang lên.
Bố tôi ở phía sau không thở kịp, trực tiếp ngã xuống đất.
Lục Thần Niên ôm đứa bé đi ra ngoài.
“Chuyên gia rút hết, hộ lý rút hết, mọi chi phí tôi sẽ không trả thêm một xu nào nữa.”
“Mọi người tự lo đi!”
Cánh cửa bị đóng sầm lại.
Tôi nhìn ánh mắt hoảng loạn của mẹ, tuyệt vọng gọi 120.
4
Bệnh tình của bố tôi đột ngột xấu đi.
Bác sĩ gọi tôi ra hành lang, nói nếu không có đội ngũ y tế của Lục Thần Niên và thuốc nhập khẩu duy trì, ông sẽ không qua nổi đêm nay.
Toàn thân tôi lạnh buốt.
Tôi bắt taxi lao thẳng đến công ty của Lục Thần Niên.
Anh đang họp trong phòng họp. Tôi xông vào, quỳ xuống trước mặt hơn chục người.
“Là em đẩy cô ta. Em sai rồi.”
“Em sẽ thừa nhận Trình Mạn, sẽ không làm phiền hai người nữa. Xin anh cho bác sĩ quay lại, được không?”
Lục Thần Niên bảo những người khác ra ngoài.
Anh bước tới trước mặt tôi, từ trên cao nhìn xuống.
“Em không thật lòng hối lỗi. Em chỉ sợ thôi.”
“Em xin lỗi. Em xin lỗi được chưa?”
Tôi túm lấy ống quần anh.
“Cho em gặp Trình Mạn. Em cầu xin cô ta tha thứ.”
Anh gọi một cuộc điện thoại.
Trình Mạn rất nhanh đã tới. Cô ta ngồi trên sofa, sắc mặt tái nhợt, tay ôm chặt đứa bé.
“Cô Thẩm, cô suýt hại chết con tôi. Một câu xin lỗi là xong à?”
“Cô muốn tôi làm gì?”
Cô ta cười nhẹ.
“Cô cứ làm theo là được.”
Tôi nhìn sang Lục Thần Niên.
Anh đứng đó, nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói gì.
Tôi hiểu rồi.
Trình Mạn bắt tôi quỳ xuống lau giày cho cô ta, quay video thừa nhận tôi mới là tiểu tam, còn bắt tôi học tiếng chó sủa trước mặt hai mẹ con họ.
Mỗi khi tôi làm xong một việc, cô ta lại lắc đầu, nói chưa đủ thành ý.
Thời gian trôi qua từng phút từng giây.
Hai tiếng sau, cuối cùng tôi cũng làm xong tất cả những gì cô ta yêu cầu.
Tôi bò trên đất, mặt đầy nước mắt, lê tới túm lấy ống quần Lục Thần Niên.
“Thuốc… thuốc cho bố em… xin anh!”
Anh nhíu mày nhìn tôi, vừa định mở miệng.
Điện thoại reo.
Là mẹ tôi.
Tôi bắt máy. Đầu dây bên kia truyền tới tiếng khóc suy sụp.
“Oanh Oanh! Bố con không được rồi! Bác sĩ nói thời gian cấp cứu tốt nhất đã qua! Ông ấy đi rồi! Ông ấy đi rồi!”
Tay tôi buông thõng, điện thoại rơi xuống đất.
“Bố em chết rồi?”
Lục Thần Niên nghe xong thì hơi hoảng, nhưng rất nhanh lại nhíu mày.
“Anh đã cho người mang thuốc tới rồi. Thẩm Oanh Oanh, em không cần diễn kịch trước mặt anh nữa.”
Tôi ngơ ngác nhìn anh.
“Bố em chết rồi.”