Ngoài cửa sổ, tiếng sấm bất ngờ vang lên.
Cơn mưa lớn đã ủ suốt cả buổi chiều cuối cùng cũng ào ào trút xuống.
Trong căn phòng tối mờ, không khí ngột ngạt đến khó thở.
Nhịp tim tôi mất khống chế mà tăng nhanh.
Sợ bản thân lại chìm đắm, tôi cúi đầu không dám nhìn thẳng vào mắt Lục Dã.
“Không… không chạm vào đâu cả.”
Cằm bị bóp lấy, tôi bị ép phải ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt anh.
“Thật sao?”
Lúc này, Lục Dã trông vô cùng nguy hiểm.
Khiến tôi có chút sợ hãi.
Tôi cuống quýt gật đầu.
“Thật mà, anh Yến Trinh rất lịch sự, không hề chạm vào tôi…”
“Anh Yến Trinh?”
Lục Dã nghiền ngẫm ba chữ ấy.
Anh nheo mắt lại, trên gương mặt tuấn tú thoáng qua vẻ tức giận cùng dục vọng chiếm hữu.
“Vậy tôi là gì?”
“Lục Dã… anh, anh là anh trai… ưm…”
Mùi gỗ thông dễ chịu hòa lẫn hormone nam tính mãnh liệt bao trùm lấy tôi.
Tôi như lại quay về đêm hỗn loạn và mê loạn kia.
Lồng ngực người đàn ông rắn chắc đầy sức mạnh, thân hình cao lớn rộng lớn khóa chặt tôi trong lãnh địa của anh.
Ngoài cửa sổ sấm chớp đì đùng, mưa như trút nước.
Nụ hôn của Lục Dã hung hăng và mạnh bạo.
Mang theo ý vị trừng phạt rõ rệt.
Như muốn nuốt chửng rồi xé nát tôi ra vậy!
Đầu lưỡi quấn quýt, lớp râu lún phún thô ráp cọ qua làn da nhạy cảm mang đến chút đau nhói.
Cũng kéo lý trí đang chìm sâu của tôi trở về.
Không thể như vậy được.
Như thế là sai.
Thiên thư đã nói rồi, nữ chính của anh là Hứa Mạn Dao, không phải tôi.
Lục Dã sao có thể chủ động hôn tôi chứ?
Tôi bắt đầu giãy giụa dữ dội.
Nhưng điều đó chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa.
Sau khi xuất ngũ, Lục Dã vẫn giữ thói quen tập luyện mỗi ngày.
Anh vai rộng chân dài, thân hình gần như gấp đôi tôi.
Cơ bắp cứng rắn ép chặt lấy tôi, chỉ dùng một tay đã dễ dàng giữ chặt hai cổ tay đang chống cự của tôi lên đỉnh đầu.
Không biết là trừng phạt hay vì điều gì khác, anh hung hăng cắn mạnh lên môi tôi.
Lục Dã nghiến môi tôi, thấp giọng:
“Lâm Tuế Tuế, em đúng là giỏi thật đấy!”
Sau đó lại một lần nữa xâm chiếm thẳng tiến.
Tôi vừa xấu hổ vừa tức giận.
Trong lúc giãy giụa dữ dội, tôi chợt cảm nhận được bên hông có thứ gì đó cứng rắn liên tục cấn vào người mình.
Chưa kịp hiểu đó là gì thì cánh cửa phía sau lưng đã bị ai đó đập mạnh vang dội.
12
Cả người tôi run bắn lên.
“Con trai ơi, không xong rồi, xảy ra chuyện lớn rồi, xảy ra chuyện lớn rồi!!”
Là giọng của mẹ chồng.
Bà cuống quýt đập cửa phòng Lục Dã.
Nụ hôn đang men dần xuống cằm tôi đột ngột dừng lại.
Lục Dã nhìn tôi, lồng ngực vẫn còn phập phồng dữ dội.
Anh bực bội véo mạnh má tôi một cái rồi buông ra đi mở cửa.
“Mẹ, xảy ra chuyện gì vậy?”
“Bà dì ba của con lúc xuống ruộng làm việc bị ngã, nghe nói giờ hít vào thì ít mà thở ra thì nhiều, tình hình không ổn rồi! Bà ấy không con không cái, trong làng gửi điện báo cho mẹ, chúng ta phải mau về xem bà ấy!”
Mẹ chồng nói xong trong vội vàng.
Ánh mắt bỗng dừng lại trên người tôi.
Bà há miệng, chẳng biết nhìn ra điều gì, đột nhiên giơ tay che mắt lại.
“Ờm… hay là… hai đứa tiếp tục đi, mẹ tự về một mình cũng được…”
Tôi vội vàng ôm lấy cánh tay bà, trốn ra phía sau mẹ chồng.
“Mẹ, con đi cùng mẹ!”
【Vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy? Sao không cho tụi này xem?!】
【Không phải con nữ phụ quê mùa kia dụ dỗ nam chính đấy chứ, nên mới bị che luôn rồi?】
【Ơ nhưng mọi người nhìn xem, nữ phụ sao tự nhiên đẹp lên vậy?】
【Không phải tự nhiên đâu, nữ phụ vốn đã xinh rồi, trước kia chỉ vì ăn mặc quê mùa với mái bằng dày che nửa mặt nên mới trông ngốc thôi.】
【Nữ chính hôm nay bị trẹo chân, nam chính đưa cô ấy về nhà xong là hết. Nói đâu mất màn tỏ tình dưới mưa với hôn nhau chứ? Không xảy ra cái nào luôn, ngược lại còn ở riêng với nữ phụ lâu vậy, có vấn đề, chắc chắn có vấn đề!】
【Thật ra nam chính với nữ phụ cũng đáng chèo thuyền lắm mà, thanh mai trúc mã là dâu nuôi từ bé với chồng nuôi từ bé, nhất là chênh lệch vóc dáng ấy, mê chết đi được!】
【Lầu trên bị điên à? Rõ ràng tiểu thư xinh đẹp dịu dàng với anh trai nhà quê hormone bùng nổ mới hợp hơn!】
Trên đường trở về quê, phụ đề lại cãi nhau ầm ĩ.
Tôi không muốn nhìn nên dứt khoát nhắm mắt lại.
Nhưng vẫn có thể cảm nhận được một ánh nhìn lúc có lúc không luôn rơi trên người mình.
Rất lâu sau, bên tai vang lên giọng nói trầm thấp chậm rãi.
“Hôm nay em rất đẹp. Xin lỗi, là tôi quá kích động.”
Sống mũi tôi cay xè.
Tôi phải dùng sức bấm chặt lòng bàn tay mới kìm được ý muốn mở mắt nhìn Lục Dã.
Tôi không hiểu vì sao lời xin lỗi của anh lại khiến tôi đau lòng đến vậy.
Tôi đã thay chiếc váy voan đắt tiền kia ra từ lâu, mặc lại quần áo của chính mình.
Giống như Cinderella lén mang giày thủy tinh.
Khi tiếng chuông mười hai giờ vang lên, cuối cùng vẫn phải trở về quỹ đạo vốn thuộc về mình.
3
Bà dì tuổi đã quá cao, cuối cùng vẫn không vượt qua được kiếp nạn này.
Mấy ngày ở quê, tôi và Lục Dã không còn ở riêng với nhau lần nào nữa.
Sau tang lễ, anh có việc nên rời đi trước, còn tôi và mẹ chồng ở lại thêm vài hôm để lo hậu sự.
Mãi đến khi bà dì qua tuần đầu, tôi và mẹ chồng mới trở lại thành phố.
Lục Dã không có ở nhà.
Mẹ chồng đi quanh trong ngoài một vòng, rồi thần thần bí bí kéo tay tôi lại.
“Con gái à, con nói thật với mẹ xem, đêm đó hai đứa rốt cuộc có thành chuyện hay không?”
Mấy ngày nay bà đã bóng gió hỏi chuyện này không biết bao nhiêu lần rồi.
Vì sợ nói thật ra bà sẽ ép tôi với Lục Dã đi đăng ký kết hôn, rồi tôi lại chết không toàn thây như trong phụ đề, nên lần nào tôi cũng lảng tránh.
Hôm nay tôi dứt khoát cắn răng:
“Không thành đâu mẹ, mẹ đừng hỏi nữa!”
Mắt mẹ chồng trừng to như chuông đồng.
“Trời đất ơi, bảo sao mẹ cứ thấy hai đứa kỳ kỳ, dạo này nói chuyện cũng chẳng nói!”
Bà đập mạnh đùi một cái.
“Mẹ đã nghi A Dã không ổn từ lâu rồi. Thằng bé hai mươi lăm tuổi đầu, để vợ bên cạnh mà ngày nào cũng làm hòa thượng, ngoài chuyện không được thì còn là gì nữa?! Quả nhiên, hạ thuốc rồi mà vẫn chẳng thành chuyện.”
Bà vừa khóc vừa run run nắm lấy tay tôi.
“Tuế Tuế à, mẹ luôn xem con như con gái ruột. Con hứa với mẹ, đừng ghét bỏ A Dã được không? Thằng bé khổ lắm, vì hai mẹ con chúng ta mà mới mười mấy tuổi đã đi lính, giờ mới hại thân thể thành ra thế này. Ôi con trai của mẹ…”
Cái này là cái gì với cái gì vậy trời.
Mẹ chồng khóc lóc than vãn mấy câu.
Sau đó lại đi tới đi lui lẩm bẩm một mình.
“Không được, đây là bệnh nặng rồi, mẹ phải đi tìm bác sĩ kê thuốc cho nó mới được!”
Nói xong, bà mặc kệ tôi ngăn cản, hấp tấp lao ra ngoài.
Tôi đứng dưới lầu nhìn theo bóng lưng bà, đầu óc rối như tơ vò.
Nếu Lục Dã biết tôi nói với mẹ chồng rằng anh không được… chắc anh giết tôi mất.
Tôi rùng mình một cái.
Vai bỗng bị ai đó vỗ mạnh.
“Bông Lúa Nhỏ, đứng ngây ở đây nhìn gì thế?”
Tôi giật bắn người, suýt nhảy dựng lên.
“Anh Yến Trinh, sao anh đi không có tiếng động vậy?”
“Rõ ràng là em quá tập trung thôi.”
Hứa Yến Trinh tò mò ghé sát lại.
“Có phải đang đợi A Dã không? Nói với anh đi, anh dẫn em đi tìm cậu ta.”
Tôi lùi ra sau nửa bước, kéo giãn khoảng cách với anh.
“Không có gì đâu, tôi lên lầu đây.”
“Ê, đừng vội mà.”
Hứa Yến Trinh giữ lấy cánh tay tôi, mắt đảo một vòng rồi đột nhiên cười như cáo già.
“Bông Lúa Nhỏ, lần trước em chẳng nói sau này có cơ hội sẽ giúp anh một chuyện sao? Hay là hôm nay luôn đi, thế nào?”
“Chuyện gì?”
“Có một buổi tiệc rượu cần dẫn bạn nữ đi cùng, anh không tìm được ai cả. Em giúp anh nhé?”
Tôi có chút do dự.
Thấy tôi không trả lời…
Hứa Yến Trinh lập tức xụ mặt xuống, đáng thương nhìn tôi rồi mềm giọng năn nỉ.
Người đàn ông này đúng là yêu nghiệt, thật sự khiến người ta khó lòng chống đỡ.
Nghĩ một chút, tôi hỏi:
“Lục Dã có đi không?”
Hứa Yến Trinh lắc đầu.
Tôi âm thầm thở phào.
Nhìn anh, tôi nói:
“Nói trước nhé, tôi giúp anh là vì nghĩa bạn bè. Chỗ tiền kia đợi tôi để dành đủ rồi vẫn sẽ trả anh.”
14
Hứa Yến Trinh đưa tôi tới một hội sở trông vô cùng cao cấp để làm tóc, còn chọn cho tôi một chiếc váy dạ hội lệch vai màu champagne.
Tôi không quen mang giày cao gót, may mà chiều cao cũng đủ nên đổi sang đôi gót thấp vẫn miễn cưỡng chống được.
Hứa Yến Trinh và chuyên viên trang điểm đều khen tôi đẹp.
Nhưng bản thân tôi chỉ thấy toàn thân không được tự nhiên.
Cái cảm giác như đang lén mặc quần áo của người khác lại xuất hiện.
Nhưng tên đã lên dây, tôi muốn lùi bước cũng không được nữa.
Đành phải cứng đầu khoác tay Hứa Yến Trinh bước vào đại sảnh tiệc.
Nhưng vừa bước vào, tôi đã ngây người.
Trước mắt hiện ra kín đặc phụ đề.
Phụ đề đã xuất hiện, chứng tỏ Lục Dã chắc chắn cũng ở đây!
15
Hứa Yến Trinh còn đang thao thao bất tuyệt bên tai tôi về nguồn gốc và tác dụng của mấy buổi tiệc rượu này.
“Mấy năm nay chính sách đại lục nới lỏng, nhiều doanh nhân nước ngoài với giới làm ăn Hồng Kông kéo tới. Uống rượu Tây nhiều rồi nên đặc biệt thích mấy cái gọi là tiệc rượu, party này nọ. Ăn no rửng mỡ ấy mà…”
Anh còn nói gì nữa tôi hoàn toàn không nghe lọt chữ nào.
【Đừng thấy nam chính xuất thân nông thôn mà tưởng, tới mấy nơi thế này anh ấy xử lý tình huống cực kỳ thành thạo luôn.】
【Ai nhìn thấy ánh mắt nam chính lúc cái gã béo kia sờ tay nữ chính chưa? Hung dữ chết đi được, tôi mê quá trời!】
【Nữ chính nhà chúng ta mắt sáng long lanh luôn rồi kìa, đẹp trai quá mà.】
Tôi vừa nhìn phụ đề vừa tìm kiếm bóng dáng Lục Dã.
Rất nhanh đã nhìn thấy anh ở một góc đại sảnh đang trò chuyện với người khác, còn…
Hứa Mạn Dao đang khoác tay anh, thân mật tựa vào vai anh.
Anh mặc bộ vest đen được cắt may vừa vặn, phối cùng cà vạt hoa văn chìm màu bạc xám, vừa điển trai vừa kín đáo.
Hứa Mạn Dao thì mặc váy dài trắng hai dây hở vai, xinh đẹp rạng rỡ.
Nhìn từ xa, hai người xứng đôi vô cùng.
Nhận ra ánh mắt của tôi, Hứa Yến Trinh cũng nhìn theo.
Sau đó anh thu lại nụ cười, áy náy nhìn tôi.
“Xin lỗi nhé Bông Lúa Nhỏ, anh thật sự không biết họ cũng tới. Em ổn không?”
Ánh mắt anh rất chân thành.
Tôi còn chưa kịp trả lời thì đèn bỗng tối xuống, tiếng nhạc vang lên.
Hứa Yến Trinh kéo lấy cổ tay tôi.
“Đã tới rồi thì nhảy một bản rồi hẵng đi.”
Tay anh hờ hững đặt bên eo tôi, dẫn tôi chậm rãi tiến vào giữa sàn nhảy.
Tôi không biết nhảy, đạp chân anh mấy lần liên tiếp.
Bị đạp nhưng Hứa Yến Trinh chẳng hề giận, ngược lại còn có vẻ rất vui.
Đột nhiên, tôi cảm nhận được một ánh mắt đang rơi lên lưng mình.
Sống lưng tôi cứng lại, nhưng Hứa Yến Trinh dường như không nhận ra.
Ngược lại còn ghé sát tới nói chuyện với tôi.
Ánh đèn mờ tối, môi anh gần như chạm lên má tôi, đôi mắt đào hoa đầy thâm tình nhìn tôi.
Dù chưa thật sự chạm vào, bầu không khí đã ám muội đến cực điểm.
【Có ai nói cho tôi biết vì sao nam phụ lại ôm nữ phụ độc ác không? Còn hôn nhau giữa chốn đông người nữa chứ?】
【Bẩn rồi bẩn rồi, nam chính nam phụ đều bị con nhỏ nhà quê ghê tởm kia làm bẩn rồi. Tôi chịu hết nổi, nữ phụ độc ác rốt cuộc bao giờ mới cút khỏi truyện vậy?!】
【Chẳng phải đây nên là cảnh Tu La Tràng của nữ chính sao? Con nhỏ nhà quê kia sao cứ cướp đất diễn của nữ chính hoài vậy trời?!】
Một cánh tay bất ngờ vòng ngang qua eo tôi, mạnh mẽ hất tay Hứa Yến Trinh ra.
Ngay giây tiếp theo, chóp mũi tôi hung hăng đâm vào một lồng ngực đầy mùi gỗ thông quen thuộc.
16
Tôi theo bản năng ngẩng đầu lên, chỉ thấy sắc mặt Lục Dã đen đến mức như muốn ăn thịt người.
Ánh mắt anh nhìn Hứa Yến Trinh đầy vẻ cảnh cáo.
Chỉ trong một nhịp thở, Hứa Mạn Dao đã bị đẩy vào lòng Hứa Yến Trinh, còn tôi thì bị Lục Dã ôm chặt trong vòng tay.
Anh dẫn tôi lắc lư theo tiếng nhạc, động tác dịu dàng, nhưng ánh mắt lại hung dữ đến đáng sợ.
“Lâm Tuế Tuế, lời tôi nói em coi như gió thoảng bên tai đúng không?”
Anh nghiến răng nghiến lợi, từng chữ từng chữ bật ra.
“Anh ấy nói không có bạn nhảy nữ, tôi chỉ giúp anh ấy một chút thôi.”
Lục Dã khẽ hừ lạnh qua chóp mũi.
“Đường đường là cậu hai nhà họ Hứa, bạn bè đầy thiên hạ, cần em đi làm bạn nhảy cho cậu ta sao? Em thật sự ngốc hay giả vờ ngốc vậy?”
Hàng mi tôi run run, thức thời ngậm miệng lại.
Một bản nhạc kết thúc, đôi giày da đen của Lục Dã đã bị tôi giẫm đến thảm không nỡ nhìn.
Anh vẫn bình thản như không, lại tiếp tục xã giao thêm vài câu.
Sau đó mặc kệ vẻ mặt đầy tủi thân và khó chịu của Hứa Mạn Dao, trực tiếp kéo tôi rời khỏi buổi tiệc.
Suốt dọc đường, Lục Dã mím chặt môi, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Lúc về đến nhà, mẹ chồng vẫn chưa trở về.
Anh kéo tôi thẳng vào phòng tắm.
Sau đó mở vòi nước, làm ướt khăn rồi lau mạnh môi và má tôi.
Cảm giác nhục nhã dâng lên trong lòng, khiến tôi cảm thấy mình giống như một món đồ vật.
Tôi liều mạng giãy giụa.
“Anh buông tôi ra!”
“Buông em ra để em lại ăn diện xinh đẹp rồi ở trước mặt bao người cùng đàn ông khác tình tứ yêu đương à? Lâm Tuế Tuế, em quên mình là vợ nuôi từ bé của tôi rồi sao?”
“Chát!”
Tiếng tát giòn vang vang lên.
Không khí trong phòng tắm lập tức yên tĩnh.
Chỉ còn tiếng nước chảy ào ào.
Trước mắt tôi mờ đi, dùng hết sức mới giãy khỏi cánh tay Lục Dã, nhìn thẳng vào vết đỏ in rõ trên mặt anh.
Cả người không khống chế được mà run lên.
Lục Dã chậm rãi đưa tay sờ má mình, vệt đỏ kia dường như lan cả vào đáy mắt.
“Lâm Tuế Tuế, em vì người đàn ông khác mà đánh tôi?”
Nước mắt tôi tuôn đầy mặt.
Cái tát ấy dường như cũng đánh lên chính lồng ngực tôi, nếu không nơi đó sao lại đau đến vậy?
“Lục Dã, tôi là con người, không phải đồ vật.”
Lục Dã gầm lên:
“Em là vợ tôi!”
“Nhưng chúng ta chưa đăng ký kết hôn!”
“Vậy đi, bây giờ đi đăng ký luôn!”
Lục Dã tiến lên muốn kéo tay tôi.
Tôi lùi về sau nửa bước, anh bắt hụt.
Anh ngẩn người nhìn lòng bàn tay trống không của mình.
“Lâm Tuế Tuế, em có ý gì?”
“Không đăng ký nữa.”
Tôi nghe thấy giọng mình nghẹn ngào đến đứt quãng.
Tôi mạnh tay lau nước mắt.
“Lục Dã, tôi không muốn kết hôn với anh nữa.”
【Không phải chứ… sao tự nhiên tôi lại khóc rồi?】
【Tôi cũng vậy, cảnh này buồn quá là sao? Tôi thế mà lại thấy đau lòng cho nữ phụ. Ước mơ lớn nhất của cô ấy từ trước đến giờ chính là đăng ký kết hôn với nam chính mà. Cô ấy vẫn luôn nghĩ sau này hai người sẽ sống thật hạnh phúc.】
【Đến lúc chết nữ phụ vẫn nhớ tới những điều tốt đẹp nam chính dành cho mình. Với cả bây giờ cô ấy hình như cũng chưa làm chuyện xấu gì cả, đúng là một nữ phụ rất tốt.】