17
Tôi và Lục Dã bắt đầu chiến tranh lạnh.
Anh trở nên bận rộn hơn trước, thường mười ngày nửa tháng chẳng thấy bóng dáng đâu.
Mẹ chồng tức đến mức ngồi trên bàn ăn mắng chửi, nói sinh con trai còn không bằng sinh cục thịt xá xíu.
Tôi dồn toàn bộ tinh lực vào việc học, cố ý không nghĩ tới những lời Lục Dã nói hay những chuyện anh đã làm.
Bầu không khí u ám trong nhà kéo dài mãi cho đến lúc tôi thi đại học xong, bắt đầu ước điểm và điền nguyện vọng.
Lục Dã — người đã mấy tháng không nghiêm túc nói với tôi lấy một câu — hiếm hoi đưa cho tôi một tờ giấy được gấp vuông vức.
Giọng anh vẫn lạnh nhạt, ánh mắt cũng không nhìn tôi.
“Có người bạn có cha là giáo sư đại học. Đây là vài lời khuyên ông ấy đưa ra, em có thể tham khảo.”
Tôi mở tờ giấy ra.
Bên trên ghi các trường đại học trong tỉnh cùng những ngành mũi nhọn, đủ mọi mức điểm.
Tôi nói cảm ơn, Lục Dã quay người rời đi.
Không nói thêm với tôi lấy một chữ.
Ngày hôm sau, lúc tôi ra ngoài nộp đơn nguyện vọng, lại gặp Hứa Mạn Dao đã lâu không thấy.
Cô ấy đeo kính râm, trông tiều tụy hơn nhiều.
Nhưng lúc cười vẫn dịu dàng như cũ.
“Tuế Tuế, có thời gian không? Chị muốn nói chuyện với em.”
Chúng tôi đến công viên gần đó.
Sau khi ngồi xuống ghế dài trong công viên, Hứa Mạn Dao bỗng bật cười.
“Nói thật nhé Lâm Tuế Tuế, từ đầu đến cuối chị chưa từng xem em là đối thủ. Hai chúng ta đứng cạnh nhau, ai có mắt cũng biết nên chọn ai.”
“Mấy lời em nói về chuyện dâu nuôi từ bé, trong mắt chị chỉ là trò cười.”
Lần đầu tiên cô ấy bộc lộ cảm giác ưu việt của một tiểu thư xuất thân tốt, cùng móng vuốt sắc bén giấu dưới vẻ dịu dàng.
“Những người đàn ông tốt hơn Lục Dã chị không phải chưa từng gặp. Nhưng chẳng ai giống anh ấy cả, đúng như tên gọi, trên người có một loại hoang dã khó thuần phục.”
“Đàn ông xuất thân tốt đều rất giỏi ngụy trang, dùng mặt nạ để đạt được mục đích. Nhưng Lục Dã thì không. Anh ấy rất thẳng thắn, làm ăn cũng rất thẳng thắn. Có lẽ đây chính là lý do anh ấy có thể nắm bắt thời cơ để thành công.”
“Nhưng em phải biết…”
Hứa Mạn Dao đột nhiên quay đầu nhìn tôi.
Đáy mắt mang theo chút châm chọc.
“Một người bình thường không có nền tảng như anh ấy, một khi ngã xuống sẽ thảm hơn bất kỳ ai khác. Đến lúc đó, em giúp được anh ấy cái gì?”
“Em chẳng giúp được gì cả. Em chỉ kéo chân anh ấy, trở thành điểm yếu của anh ấy thôi. Nhưng chị thì khác, chị có năng lực, có tầm nhìn, có gia thế. Chị có thể đứng cạnh anh ấy cùng chiến đấu.”
“Anh ấy có được thành tựu như hôm nay, kiếm được nhiều tiền như vậy, để em ăn sung mặc sướng như thế, không phải vì anh ấy giỏi bao nhiêu, mà là vì anh ấy chọn đúng cộng sự. Nếu không có chị, em nghĩ anh ấy có được ngày hôm nay sao?”
“Lâm Tuế Tuế, tỉnh táo lại đi. Từ bỏ cái ảo tưởng dâu nuôi từ bé nực cười ấy đi. Em và Lục Dã vốn không phải người cùng đường.”
Cô ấy nói chắc chắn đến như vậy.
Nếu không có tơ m//áu đỏ trong mắt và quầng thâm dưới mắt, những lời này có lẽ còn thuyết phục hơn.
Tôi mỉm cười.
“Có lẽ vậy.”
“Nhưng có một điểm chị nói sai rồi. Đó là dù không có chị, Lục Dã vẫn rất giỏi, anh ấy vẫn sẽ có thành tựu như hôm nay. Giữa chị và anh ấy, không phải anh ấy dựa vào chị, mà là chị đang mượn gió của anh ấy.”
Trước đây đối mặt với Hứa Mạn Dao.
Tôi luôn tự ti và nhút nhát.
Tự ti vì người cha nghiện cờ bạc của mình, tự ti vì vẻ ngoài quê mùa, tự ti vì lời nói hành động luôn gò bó.
Mọi thứ ở cô ấy đều khiến tôi ngưỡng mộ.
Nhưng khoảnh khắc này, tôi chỉ cảm thấy cô ấy thật đáng thương.
Mặt Hứa Mạn Dao lập tức đỏ bừng.
Cô ấy bật dậy, đưa tay chỉ vào tôi.
“Em hiểu cái gì chứ? Chẳng qua chỉ là một con nhỏ quê mùa không hiểu biết. Em tưởng Lục Dã tách khỏi chị bây giờ thì sẽ có kết cục tốt đẹp gì sao? Anh ấy cố chấp muốn bán phần cổ phần trong tay mình, còn nói cái gì mà không muốn vợ mình buồn lòng. Ha, chị nói cho em biết, anh ấy làm vậy sớm muộn cũng sẽ hối hận.”
“Chẳng phải chỉ bảo anh ấy đi cùng chị tham gia một buổi tiệc thôi sao? Anh ấy tưởng không có chị thì sẽ có người mời loại nhà giàu mới nổi không có nền tảng như anh ấy à? Nằm mơ!”
Nói xong, Hứa Mạn Dao giẫm giày cao gót quay người bỏ đi.
Bóng lưng vẫn kiêu ngạo thẳng tắp như cũ.
Tôi ngồi ngây ra rất lâu mới hiểu hết ý của Hứa Mạn Dao.
Cô ấy và Lục Dã là cộng sự, nhưng giờ Lục Dã không làm nữa.
Lý do là vì không muốn tôi không vui.
Hứa Mạn Dao tới tìm tôi, đại khái là muốn dùng những lời kia ảnh hưởng đến việc điền nguyện vọng của tôi, để tôi chọn một trường thật xa nơi này, cách Lục Dã càng xa càng tốt.
Đáng tiếc, tôi đã sớm đưa ra quyết định, không ai có thể ảnh hưởng đến tôi nữa.
Nhưng trùng hợp là, vốn dĩ tôi cũng quyết định đăng ký một trường đại học ở phương xa.
Rời xa Lục Dã thật xa.
18
Ngày tôi lên đường nhập học đại học, mẹ chồng khóc ướt đẫm cả chiếc khăn tay.
“Trời đánh thánh vật mà, Tĩnh Thành với Vân Thành chúng ta một nam một bắc, cách nhau xa thế cơ mà. Nghe nói mùa đông phía bắc lạnh chết người, con bảo mẹ làm sao yên tâm đây?”
Bà đem toàn bộ cơn giận trút lên người Lục Dã.
“Đều tại con vô dụng, đều tại con!”
Lục Dã không nổi giận cũng chẳng phản bác.
Chỉ lặng lẽ xách hành lý cho tôi, rồi suốt đường im lặng đưa tôi đến trường sắp xếp ổn thỏa.
Trước khi đi còn để lại cho tôi một khoản tiền rất lớn.
Lúc tiễn anh rời đi, nắm tay anh bên người hết siết lại buông, rồi lại buông rồi siết.
Cuối cùng vẫn không nhịn được mà kéo mạnh tôi vào lòng.
“Lâm Tuế Tuế, cho dù em chạy xa đến đâu, em vẫn là vợ tôi.”
Nói xong, anh buông tôi ra, xoay người sải bước rời đi, như thể sợ đi chậm một chút sẽ không nỡ rời xa.
Tôi cầm túi tiền lớn anh để lại, đứng mãi cho đến khi bóng dáng Lục Dã hoàn toàn biến mất.
Nước mắt mới không khống chế được mà rơi đầy mặt.
Trong đầu hiện lên cảnh ngày giấy báo nhập học gửi về nhà.
Mẹ chồng cầm giấy báo, sốt ruột như sắp khóc tới nơi.
“Con nói thật với mẹ xem hai đứa rốt cuộc xảy ra chuyện gì rồi? Đang yên đang lành sao lại đăng ký trường xa như thế? Cái thằng trời đánh Lục Dã chẳng phải bảo với mẹ rằng đợi con thi đỗ đại học sẽ đưa con đi đăng ký kết hôn sao?”
“Mẹ không thúc ép hai đứa sinh cháu nữa còn không được sao? Con lớn từng này còn chưa từng ra khỏi thành phố chúng ta, đi xa như vậy bảo mẹ làm sao yên tâm?”
Lúc đó tôi mới biết.
Thì ra kế hoạch của Lục Dã từ đầu đến cuối đều là chờ tôi thi đỗ đại học rồi mới kết hôn.
Anh sợ cưới sớm, mẹ chồng sẽ thúc chuyện sinh con làm phân tâm việc học của tôi.
Anh muốn tôi được học đại học, muốn dốc hết khả năng nâng đỡ tôi nhìn thấy thế giới rộng lớn hơn.
Túi tiền kia tôi không hề động tới, chỉ cẩn thận cất đi.
Ngoài giờ học, ngày nào tôi cũng đi làm thêm, buôn bán nhỏ kiếm tiền.
Dù mỗi tháng Lục Dã đều gửi cho tôi rất nhiều tiền.
Nhưng tôi chưa từng dùng tới.
Bạn cùng phòng đều trêu tôi như bị rơi vào hố tiền.
Tôi chỉ cười cười, chưa từng phản bác.
19
Mùa hè năm nhất đại học, lúc tôi làm nhân viên thuyết minh bán thời gian tại một hội chợ triển lãm thì tình cờ gặp lại Hứa Yến Trinh.
Anh vẫn mang dáng vẻ phong lưu bất cần như trước. Vừa nhìn thấy tôi, đôi mắt đào hoa liền ánh lên tia sáng đẹp đẽ.
Sau khi hội chợ kết thúc, Hứa Yến Trinh mời tôi tới một quán cà phê.
Lúc ngồi đối diện nhau, tôi mới phát hiện nơi khóe mắt đuôi mày anh lộ rõ vẻ mệt mỏi.
“Bông Lúa Nhỏ, có chuyện này anh phải xin lỗi em. Buổi tiệc rượu lần đó, thật ra anh cố ý đấy. Nghe nói sau đó em với A Dã cãi nhau to, anh rất xin lỗi.”
Chuyện cũ bị nhắc lại, ký ức bị phủ bụi cũng theo đó ùa về.
Tôi nhớ tới đôi mắt đỏ hoe của Lục Dã giữa tiếng nước chảy hôm ấy.
Đã lâu như vậy rồi, nhưng mỗi lần nhớ lại dáng vẻ đó của anh, lồng ngực tôi vẫn đau âm ỉ.
Tôi khuấy ly cà phê trong tay, mỉm cười với Hứa Yến Trinh.
“Tha lỗi cho anh rồi.”
“Anh theo đuổi được cô ấy chưa?”
Hứa Yến Trinh lắc đầu.
Anh cười khổ:
“Dù sao anh cũng là anh trai trên danh nghĩa của cô ấy. Có lẽ tình cảm của anh khiến cô ấy quá khó xử nên cô ấy ra nước ngoài rồi.”
Thảo nào dù đang cười, ánh mắt anh vẫn đượm vẻ cay đắng.
Thật ra tôi đã sớm nhận ra Hứa Yến Trinh tiếp cận mình là để đồng thời kích thích cả Lục Dã lẫn Hứa Mạn Dao.
Mà lúc đó, tôi cũng có chút tâm tư muốn nhìn phản ứng của Lục Dã.
Hai chúng tôi đều chẳng trong sáng gì, nên cũng chẳng cần nói chuyện tha thứ hay không.
Hứa Yến Trinh tao nhã nhấp một ngụm cà phê rồi đổi chủ đề.
“Đúng rồi, em đang làm thêm à? Thiếu tiền lắm sao? Lục Dã không lo cho em nữa à?”
Tôi lắc đầu, đọc cho anh một con số.
Đó là số tiền mỗi tháng Lục Dã gửi cho tôi.
“Chậc chậc, A Dã hào phóng thật đấy. Vậy sao em còn cực khổ đi làm thuyết minh viên?”
Tại sao nhỉ?
Thật ra cũng chẳng có lý do gì đặc biệt.
Chỉ là cảm giác tự tay mình kiếm được tiền khiến tôi thấy bản thân là một con người độc lập, tự do, có nhân cách hoàn chỉnh.
Chứ không phải vật phụ thuộc của ai, cũng không phải gánh nặng của ai.
Thật ra trước đây Lục Dã cũng cho tôi rất nhiều tiền.
Chỉ là tôi không dùng tới, lại đưa hết cho mẹ chồng.
Tôi luôn cảm thấy mình nợ Lục Dã và mẹ chồng quá nhiều.
Ban đầu là mười đồng mà người cha cờ bạc bán tôi đi.
Sau đó là những ngày nhà nghèo nhất, mỗi ngày có một quả trứng luộc thì Lục Dã có một quả, tôi cũng có một quả.
Rồi tiếp nữa là khi Lục Dã mới mười mấy tuổi đã nghỉ học đi lính, nhưng chưa từng để thiếu tiền học của tôi.
Họ vốn có thể không mua tôi.
Nhưng thấy tôi đáng thương, vẫn mặc kệ lời dị nghị trong làng mà bỏ tiền ra, cứu tôi một mạng.
Họ cũng có thể không cho tôi ăn trứng luộc, một con bé mua về làm dâu nuôi từ bé, không chết đói là được rồi.
Học hành thi đại học?
Biết vài chữ đã tốt lắm rồi, trong làng thiếu gì con gái chưa từng đi học ngày nào.
…
Tôi nợ họ quá nhiều.
Cho nên tiền Lục Dã cho, tôi không cách nào yên tâm nhận lấy.
Vì thế khi nhìn việc làm ăn của Lục Dã ngày càng lớn, ngày càng thành công.
Sự tự ti và bất an trong lòng tôi giống như quái vật không ngừng cắn xé.
Khi nhìn thấy phụ đề nói định mệnh thật sự của anh là người khác, tôi thậm chí không dám xác nhận mà đã vội vàng chọn cách trốn chạy.
Tôi hoàn toàn có thể tiếp tục yên tâm thoải mái nói với người khác rằng tôi là vợ nuôi từ bé của anh, anh nuôi tôi là chuyện đương nhiên.
Nhưng tôi không làm được.
Những lời cuối cùng của Hứa Mạn Dao tuy sắc bén.
Nhưng có một điều cô ấy nói đúng.
Trước kia, đứng cạnh Lục Dã, tôi thật sự không xứng.
Tôi không có sự nghiệp riêng, không có mục tiêu phấn đấu, cuộc đời chẳng có giá trị gì.
Tôi là dây tơ hồng sống bám vào anh, nhiều lúc chỉ biết kéo chân anh xuống.
Mà tôi cũng cần ở một nơi thật xa Lục Dã để hiểu rõ tình cảm của mình dành cho anh.
Là yêu thích thật sự…
Hay chỉ là vì tự ti quá lâu, tự thôi miên bản thân rằng tôi chỉ có thể thích anh.
Hứa Yến Trinh nhìn tôi thật sâu.
“Vậy bây giờ thì sao, hiểu rõ chưa?”
Tôi cong môi cười:
“Không nói cho anh biết.”
20
Trước khi tạm biệt Hứa Yến Trinh, tôi còn trả lại anh tám mươi đồng năm xưa khiến tôi xấu hổ đến đỏ mặt.
Hứa Yến Trinh cười đến mức không đứng thẳng nổi.
“Bông Lúa Nhỏ, em vẫn còn nhớ à?”
“Quên không nổi.”
Giống như rất nhiều lần trước đây, Hứa Yến Trinh đưa tay xoa nhẹ đỉnh đầu tôi.
“Nói em nghe bí mật này, thật ra A Dã đã trả anh từ lâu rồi.”
“Thằng đó là hũ giấm thành tinh, sao có thể chấp nhận bạn gái mình tiêu tiền đàn ông khác chứ. Lần tiệc rượu đó còn suýt đánh gãy hai cái xương sườn của anh nữa.”
“Xuýt xoa, thôi không nói nữa. Tiền anh nhận nhé. Bông Lúa Nhỏ, tạm biệt~”
Tiễn Hứa Yến Trinh đi xong, tôi bước chân nhẹ nhàng trở về trường.
Vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy bóng dáng cao lớn thẳng tắp đứng dưới ký túc xá.
Có nữ sinh liên tục ngoái đầu nhìn anh, thế nhưng anh lại chẳng buồn ngẩng đầu, chỉ cúi mắt nghịch đi nghịch lại điếu thuốc chưa châm lửa trong tay.
Khóe môi tôi bất giác cong lên một chút.
Tôi chạy nhanh vài bước đến trước mặt Lục Dã.
“Anh đang đợi tôi à?”
Cứ hai tháng anh lại tới thăm tôi một lần, mang theo đồ ăn mẹ chồng làm cùng đặc sản Vân Thành.
Lần này cũng không ngoại lệ.
Thấy tôi từ bên ngoài trở về, Lục Dã cất điếu thuốc đi, không nói gì.
Tôi chủ động mở miệng:
“Tôi tình cờ gặp Hứa Yến Trinh. Anh ấy tới tham gia hoạt động nên tôi uống cà phê với anh ấy một lát.”
Ánh mắt Lục Dã tối xuống.
“Cậu ta…”
Anh ngừng một chút.
“Thôi vậy, đây là mẹ bảo tôi mang cho em. Em ra ngoài một năm rồi cũng không về nhà, mẹ nhớ em lắm. Rảnh thì liên lạc với bà nhiều hơn.”
Một chiếc máy nhắn tin nhỏ được nhét vào tay tôi.
Có lẽ sợ tôi không nhận, Lục Dã lại nói:
“Sắp tới sinh nhật em rồi, coi như quà sinh nhật đi. Người khác cho tôi, không tốn tiền.”
Trước đây những món quà đắt tiền anh tặng tôi đều bị tôi trả lại.
Nhìn đôi mắt hơi tối đi của anh, tôi theo bản năng bật thốt:
“Tôi chưa từng thích Hứa Yến Trinh. Tôi đói rồi, anh có muốn ăn cơm với tôi không?”
Lời vừa dứt, đôi mắt người đàn ông trước mặt lập tức sáng bừng lên.
21
Mỗi ngày mẹ chồng đều nhắn tin qua máy nhắn tin cho tôi.
Phần lớn chỉ là những chuyện vụn vặt thường ngày.
Tôi nhắc bà cước phí đắt đỏ, bà cụ lập tức chống nạnh nói đầy lý lẽ:
“Mẹ cô đơn lẻ loi, không con dâu cũng chẳng cháu bồng, tiết kiệm tiền làm gì? Tiết kiệm rồi cũng chẳng ai tiêu giúp, chi bằng tiêu sớm cho rồi.”
Tôi: “…”
Không thể phản bác, hoàn toàn cạn lời.
Kỳ nghỉ đông năm hai đại học, sau nửa năm xa nhà, cuối cùng tôi cũng quay về nơi quen thuộc ấy.
Mẹ chồng vui đến rơi nước mắt, khiến lòng tôi cũng chua xót theo.
Gần cuối năm, Lục Dã rảnh rỗi hơn.
Nửa năm nay anh tới Tĩnh Thành thường xuyên hơn trước, nghe nói là mở rộng sang lĩnh vực mới.
Sau khi tách khỏi Hứa Mạn Dao năm đó, chẳng những anh không sa sút mà còn tìm được hướng đi mới, bắt đầu kinh doanh linh kiện điện tử.
Mẹ chồng kéo tôi ngắm nghía hồi lâu rồi ghé sát tai thì thầm:
“Con gái à, giờ con càng lớn càng xinh rồi đấy. Không giống thằng nhóc thúi kia, hai mươi bảy tuổi đầu vẫn lẻ loi một mình, ngày nào cũng bày cái mặt thối ra, bảo sao chẳng cưới nổi vợ.”
“Nó nói với mẹ rồi, nếu con thích Tĩnh Thành, đợi bên đó ổn định công việc, nó sẽ đưa cả mẹ chuyển qua luôn. Con một thân một mình ở ngoài khiến mẹ cứ thấp thỏm mãi. Sau này lập nghiệp nơi đất khách cũng phải có người nhà chống lưng cho con chứ?”
Lòng tôi chua xót, sống mũi cũng cay cay.
Tôi thuận theo lời mẹ chồng nhìn sang Lục Dã.
Anh đang ngồi ngoài ban công sửa chiếc radio bị hỏng.
Mùa đông phương Nam không có gió lạnh cắt da cắt thịt, anh chỉ mặc một chiếc sơ mi đen, tay áo xắn lên khuỷu tay, để lộ cánh tay rắn chắc mạnh mẽ.
Đêm đó, tôi thức dậy uống nước.
Chiếc radio đã sửa xong được đặt trên tủ.
Nhưng người đàn ông ngồi ngoài ban công buổi chiều vẫn còn ngồi đó.
Đầu ngón tay lập lòe ánh đỏ của điếu thuốc.
Bóng lưng có chút cô độc.
Tôi đặt cốc nước xuống, nhẹ tay nhẹ chân bước tới.
Nghe thấy tiếng động, Lục Dã ngẩng đầu lên. Thấy là tôi, anh im lặng dập tắt điếu thuốc.
“Không ngủ được à?”
Vừa nói anh vừa đứng dậy nhường ghế cho tôi.
Tôi đặt tay lên vai anh, nhìn màn trời xanh xám trước mặt.
“Lục Dã, ngoài tôi ra, anh còn từng có người phụ nữ nào khác không?”
Lục Dã trừng tôi một cái.
“Em nghĩ xem?”
Tôi bật cười.
“Em cũng không có.”
Thật ra tôi sớm đã biết đáp án, nhưng vẫn muốn nghe chính miệng anh nói ra.
Những ngày xa anh, cũng từng có không ít người bày tỏ với tôi.
Nhưng trái tim tôi từ lâu đã kín đặc tên anh, không còn dư nổi một khe hở nào nữa.
Tôi nói:
“Em hơi lạnh, anh ôm em đi.”
Bờ vai dưới lòng bàn tay tôi khẽ cứng lại trong chốc lát.
Vài giây sau, Lục Dã dang tay, dùng áo khoác ôm chặt tôi vào lòng.
Anh thay một bộ đồ ngủ màu tối cổ tròn, bên ngoài khoác áo len mỏng.
Tai tôi áp lên lồng ngực anh. Vài phút sau, tôi ngẩng lên kéo cổ áo anh.
“Đừng nghịch nữa, ngồi yên đi.”
Tôi không nghe, cố chấp kéo cổ áo anh xuống, cho tới khi nhìn thấy dấu vết rõ ràng trên vai trái anh.
Trong đầu bất giác hiện lên đêm nhận giấy báo nhập học.
Cũng là đêm khuya như vậy.
Tôi tâm phiền ý loạn không ngủ được.
Lúc thức dậy lại phát hiện Lục Dã ngồi một mình ngoài ban công, dưới chân lăn lóc vô số chai rượu rỗng.
Đôi mắt anh mờ mịt. Khi tôi tới gần, anh bỗng nắm chặt hai tay tôi, đỏ mắt lẩm bẩm:
“Vì sao hả Lâm Tuế Tuế, em nói cho tôi biết vì sao?”
Tôi chẳng hiểu anh đang nói gì, cho đến khi Lục Dã kéo cổ áo xuống, lộ ra vết cắn trên vai.
Đó là dấu vết của lần đầu hoang đường giữa chúng tôi. Trong sự vụng về tấn công của Lục Dã, tôi đau đến mức cắn anh một cái thật sâu.
“Đây là chứng cứ đấy Lâm Tuế Tuế, chứng cứ em ngủ với tôi.”
“Em ngủ với tôi rồi lại không cần tôi nữa, vì sao chứ? Em thật nhẫn tâm…”
Đêm đó cũng là lần cuối cùng tôi nhìn thấy phụ đề.
【Tác giả sửa lớn bộ truyện này rồi, bó tay thật đấy. Nói là không muốn tạo sát nghiệp mạng nên đổi nữ phụ thành nữ chính, còn nữ chính thành nữ phụ qua đường. Không phải chứ, ai cho bà sửa kiểu vậy?】
【Đừng nói nữa các anh em, tôi đang trên đường gửi dao lam cho tác giả rồi đây.】
【Thật ra là tác giả viết tới viết lui lại thấy thương nữ phụ nên đổi kết cục đó mà. Hu hu hu, vậy có thể cho nữ chính cũ với nam phụ thành đôi không? Giả anh em tôi cũng chấp nhận!】
Thì ra tôi đã trở thành nữ chính của Lục Dã.
Nhưng khi nghe tiếng chất vấn nghẹn ngào đỏ mắt của anh, tôi vẫn hoảng hốt bỏ chạy.
Mà tối nay, tôi cúi đầu, nhẹ nhàng đặt môi lên dấu vết kia.
Người đàn ông đang ôm tôi lập tức cứng đờ cả người.
Tôi chậm rãi hôn xuống từng cái một.
Giọng Lục Dã trầm thấp khàn khàn.
“Em có biết mình đang làm gì không?”
Tôi biết.
Tôi biết rất rõ.
Chỉ là tôi không trả lời anh, mà nhẹ nhàng hôn lên môi anh.
“Lục Dã, ngày mai chúng ta đi đăng ký kết hôn nhé.”
Kết cục của chúng tôi từ lâu đã được viết sẵn rồi. Sau một hồi giãy giụa, cuối cùng tôi vẫn nhận rõ và khuất phục trước trái tim mình.
Không xa có người đang đốt pháo hoa.
Tiếng nổ vang trời, rực rỡ đẹp mắt.
Giọng Lục Dã nghẹn ngào run rẩy:
“Lâm Tuế Tuế, nói lời phải giữ lời.”
Tôi: “Ừm.”
Nói lời giữ lời.
Lần này, em hứa cùng anh năm tháng dài lâu.
【Hoàn】