Tôi đáp: “Có tuyển. Kêu cậu ta gửi CV sang đây.”
Phương Uyên cười hì hì: “Chị Lan, chị đúng là chị ruột của em.”
“À này, bên chỗ Chu Hải Yến có tin mới, chị muốn nghe không?”
“Nói đi.”
“Bà ta ngồi trong trại giam mà viết đơn khiếu nại, kêu gào mình bị oan, đòi kháng cáo.”
“Nhưng đơn bị trả lại. Vương Cường đã làm thủ tục ly hôn và chia đôi tài sản rồi.”
“Lâm Tuấn Kiệt thì bỏ trốn, nghe đâu dạt đi tỉnh khác rồi.”
“Thế người nhà bà ta có đến thăm không?”
“Mẹ bà ta có đến một lần, khóc lóc mắng mỏ một trận rồi về, từ đó trở đi chẳng có ma nào thèm ngó ngàng tới nữa.”
Tôi lặng người đi vài giây, rồi khẽ nói.
“Uyên, chuyện này cứ thế khép lại đi, từ nay về sau không cần kể lại với chị nữa.”
Phương Uyên hơi sững lại, rồi đáp: “Vâng, sếp Lan, nghe lời chị.”
Cúp điện thoại, tôi đứng tựa cửa sổ, phóng tầm mắt ra đường chân trời thành phố xa xa.
Ráng chiều hôm nay thật đẹp.
16
Ngày lễ Tết, Gia Hân đưa cậu bạn trai về nhà dùng bữa.
Cậu trai tên là Tô Viễn, người đúng như tên, trầm tính, dịu dàng, lúc cười hai mắt cong lên như trăng khuyết.
Cậu ấy vừa bước vào cửa đã chui tót vào bếp phụ mẹ tôi nhặt rau rửa bát, khiến bà cười chẳng khép được miệng.
Trên bàn ăn, bố tôi uống vài chén rượu, đã ngà ngà say nên lời nói cũng nhiều hơn.
“Lan này, em gái con bây giờ tiền đồ xán lạn lắm, người trong công ty ai cũng khen nó tháo vát.”
Bố tôi vỗ vỗ vai Gia Hân, khóe mắt hơi đo đỏ.
“Mẹ con và bố cũng thấy an lòng.”
Gia Hân bị bố vỗ vai thì đỏ mặt bẽn lẽn, cúi đầu lùa vài hột cơm, lí nhí đáp.
“Bố, chị mới là người giỏi giang nhất nhà cơ.”
“Hahaha, hai đứa đều giỏi, đều giỏi cả.”
Mẹ tôi liếc yêu Gia Hân một cái, rồi lại tươi cười quay sang gắp thức ăn cho Tô Viễn.
Tôi ngồi bên cạnh, lặng ngắm không khí rộn rã quây quần bên bàn ăn, trong lòng trào dâng một luồng hơi ấm áp.
Ăn xong, Gia Hân tiễn tôi xuống lầu.
Bên ngoài tuyết đang rơi, không lớn lắm, những hạt tuyết lấm tấm rơi vương trên tóc rồi tan ra thành nước.
“Chị lái xe chậm thôi nhé.”
Con bé đứng cạnh cửa xe, nhìn tôi ngồi vào ghế lái.
“Chị biết rồi.”
“Chị.” Em lại gọi thêm một tiếng.
Tôi hạ kính xe, nhìn sang.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt, đôi mắt con bé sáng lấp lánh, khóe miệng vương nụ cười.
“Cảm ơn chị.”
Con bé nói, “Chuyện chiếc xe, và cả mọi chuyện khác.”
“Đừng nói nữa.”
Tôi xua xua tay, “Lên nhà đi, Tô Viễn đang chờ em đấy.”
Em mỉm cười, vẫy tay chào tôi rồi xoay người bước lên lầu.
Tôi khởi động xe, chầm chậm lái ra khỏi khu chung cư.
Điện thoại rung lên, là tin nhắn Gia Hân gửi đến.
“Chị, dẫu chị chưa bao giờ tiết lộ chức vị thực sự của chị ở công ty, nhưng em biết chị rất quyền lực.”
“Nhưng chị ơi, chức danh vĩ đại nhất của chị trong tim em, mãi mãi là ‘Chị của em’.”
Tôi đọc đi đọc lại tin nhắn ấy hai lần, khóe môi khẽ cong lên, không nhắn lại.
Xe rẽ ra trục đường chính, mặt đường hơi trơn trượt, tôi giảm bớt tốc độ.
Trong gương chiếu hậu, ánh đèn hắt ra từ khu chung cư mỗi lúc một xa, cuối cùng thu lại thành một chấm sáng nhỏ nhoi.
Tôi bất giác nhớ lại cái ngày mới tậu chiếc Toyota ấy về, Gia Hân đứng trước cửa đại lý 4S, ngắm nhìn chiếc xe, đôi mắt ngời lên thứ ánh sáng rạng rỡ.
Lúc đó con bé cười toe toét bảo: “Chị ơi, đợi sau này em kiếm được nhiều tiền, em cũng sẽ mua một chiếc cho chị.”
Lúc đó tôi cũng bật cười, gật đầu: “Được, chị sẽ chờ.”
Giờ nghĩ lại, chuyện con bé có mua hay không chẳng còn quan trọng nữa.
Quan trọng là, con bé đã thực sự có đủ dũng khí để nói ra câu ấy.
Còn tôi, cuối cùng cũng không cần phải canh cánh âu lo bảo bọc cho em nữa rồi.
Tuyết bên ngoài ngày một dày hơn, tôi bật cần gạt nước, những bông tuyết trên kính chắn gió bị hất văng sang hai bên.
Đoạn đường phía trước vẫn còn dài, nhưng phương hướng đã tỏ tường.
Vậy là đủ rồi.