Bạn bè trong lớp đều ngưỡng mộ tôi vì có hai người anh khóa trên đẹp trai.
Trong lúc thu dọn đồ đạc, bạn cùng bàn Diệu Diệu nhỏ giọng buôn chuyện với tôi:
“Cậu có biết Lục Tề Minh là nam thần của trường chúng ta không?”
“Rất nhiều nữ sinh thích Lục Tề Minh, anh ấy biết nói tiếng Anh, vừa cao vừa đẹp trai, còn biết chơi bóng rổ nữa.”
“Cậu không biết mọi người âm thầm ngưỡng mộ cậu đến mức nào đâu.”
Khi đó tôi còn không biết, hóa ra Lục Tề Minh là một người chói mắt đến vậy.
Người khác cảm thấy anh lạnh lùng, còn tôi lại luôn theo bản năng sai khiến anh.
Có một lần trong tiết thể dục, vì không giãn cơ cẩn thận nên tôi vô tình bị chuột rút.
Sau khi tan học, tôi đau đến mức không thể đi bộ về nhà, cứ mè nheo nói chân mình đau nhức.
Lục Tề Minh liền ngồi xổm xuống:
“Lên đi, anh cõng em.”
Anh trai tôi liếc Lục Tề Minh một cái: “Cậu cứ chiều hư con bé như vậy đi.”
Tấm lưng của thiếu niên rất gầy, nhưng bờ vai lại rộng lớn, mang đến cảm giác an toàn vô cùng.
Tôi muốn nghe chuyện cười, Lục Tề Minh liền mua sách truyện cười về, hết lần này đến lần khác kể cho tôi nghe.
Lần nào tôi cũng bị những câu chuyện cười anh kể chọc cho cười không ngừng.
Nhưng kể từ khi Lục Tề Minh chuyển đi, tôi không còn thích nghe chuyện cười nữa.
Mỗi lần nghe người khác kể chuyện cười, tôi luôn vô cớ muốn khóc.
04
Có một ngày thứ Sáu tan học, một chị khóa trên chặn đường tôi.
Chị ấy cong mắt cười, cúi người trò chuyện với tôi:
“Em gái, em có thể giúp chị đưa lá thư này cho Lục Tề Minh không? Chị mời em ăn kem.”
Khi ấy tiền tiêu vặt của tôi rất ít.
Mà tôi lại vô cùng thích ăn kem.
Vì vậy, tôi đồng ý với việc đưa thư này.
Khi tôi giao phong thư cho Lục Tề Minh:
“Anh Tề Minh, có một chị gái xinh đẹp nhờ em đưa cái này cho anh.”
Lục Tề Minh sửng sốt một chút, bất đắc dĩ xoa đầu tôi.
“Chỉ vì một cây kem mà em bán đứng anh như vậy sao?”
Tôi ngượng ngùng cười.
“Kem ngọt như vậy, ai nỡ từ chối chứ.”
Anh không tức giận, ngược lại còn dẫn tôi đến cửa hàng kem.
“Ở đây có rất nhiều loại kem, nếu em thích thì cứ tùy ý chọn, anh trả tiền cho em.”
Tôi nhìn những loại kem đủ màu sắc trước mắt, vui mừng vô cùng.
Tôi chọn hai vị mình thích ăn.
Trên đường về nhà, Lục Tề Minh nói với tôi:
“Sau này đừng giúp anh nhận thư nữa.”
Tôi hỏi ngược lại anh: “Anh nhận được thư không vui sao? Các bạn nam trong lớp em nhận được thư đều rất vui.”
Anh quay đầu nhìn tôi.
“Em cũng vậy, nếu có bạn nam đưa thư tình cho em, em hoàn toàn có thể tự mình từ chối.”
“Bây giờ nên đặt tâm trí vào việc học, sau này mới có thể thi đỗ một trường đại học tốt.”
Lục Tề Minh còn dạy tôi rất nhiều điều, dẫn tôi đến khu vui chơi.
Tôi thích búp bê, anh sẽ mua cho tôi.
Trong lòng tôi, dường như Lục Tề Minh không có gì là không làm được.
Nhìn thấy có một tên tóc vàng tặng trà sữa cho tôi, anh nói:
“Em đừng vì chút chuyện nhỏ này mà cảm động, sau này lớn lên phải tìm một người thật lòng đối xử tốt với em.”
Khi đó tôi còn quá nhỏ, hoàn toàn không hiểu ý nghĩa trong lời anh nói.
Tôi nghi hoặc hỏi anh: “Thế nào mới được xem là thật lòng đối xử tốt với em?”
Lục Tề Minh suy nghĩ rất lâu mới trả lời tôi.
“Giống như anh vậy, một người thật sự đặt em trong lòng.”
Sau này, khi tôi đã có tâm sự riêng của thiếu nữ.
Mỗi lần nhớ lại câu nói ấy của Lục Tề Minh, trái tim tôi lại rung động hàng ngàn hàng vạn lần.
05
Chỉ là tôi chưa từng nghĩ rằng mình sẽ còn gặp lại Lục Tề Minh.
Đến mức lúc này, trong lòng tôi có chút rối loạn.
Thậm chí còn có chút không dám tin.
Lục Tề Minh đang ngồi bên cạnh tôi, nhóm ba người chúng tôi sau bao năm lại tụ họp.
Giống như trở về ngày trước.
Chỉ là chúng tôi đều đã khoác lên mình dáng vẻ của người trưởng thành, trở thành những con người mới.
Thấy tôi không nói gì, Lục Tề Minh lại hỏi lần nữa:
“Trước đây chẳng phải Thịnh Hạ rất thích bám lấy anh sao?”
Tôi nên trả lời thế nào đây?
Đúng vậy, tôi từng vô số lần tưởng tượng về cuộc trùng phùng với Lục Tề Minh.
Nhưng chưa từng nghĩ nó sẽ đột ngột đến như vậy.
Anh trai giúp tôi giải vây, lời nói tràn đầy sự khen ngợi dành cho tôi:
“Thịnh Hạ nhà chúng ta bây giờ độc lập lắm rồi, ra ngoài cũng không sợ lạc đường nữa. Lần này là anh nhất quyết đòi đến sân bay đón con bé đấy.”
Đúng vậy, trong những năm tháng thiếu nữ nhiều mưa ấy.
Sau khi Lục Tề Minh chuyển nhà, anh trai cũng lên học ở nơi khác.
Tôi đã một mình trải qua một quãng thời gian đi học.
Những ngày tháng ấy không có anh trai.
Cũng không có Lục Tề Minh.
Tôi dồn hết tâm trí vào việc học, cũng học được cách một mình trở về nhà.
Tôi học cách xem bản đồ chỉ đường, cũng không còn sợ bị lạc nữa.
Chỉ sau một đêm, dường như tôi đã trưởng thành.
Nhưng chỉ mình tôi biết, tôi đã giấu cô bé năm nào ở nơi sâu nhất trong lòng.
Đột nhiên, tôi nhớ đến một câu nói đang thịnh hành trên mạng.
Tôi dùng giọng điệu đùa giỡn hỏi Lục Tề Minh: “Không còn dựa dẫm vào anh nữa thì có được xem là trưởng thành không?”
Lục Tề Minh ngẩn người, rõ ràng không phải người thường xuyên cập nhật xu hướng trên mạng.
Tôi cứ tưởng anh sẽ giống như trước đây, nói với tôi rằng:
“Một người anh không thể để em dựa dẫm thì sao có thể xem là một người anh tốt được?”
Lục Tề Minh giơ tay lên, những ngón tay sạch sẽ thon dài vô cùng bắt mắt.
Anh giống như ngày trước, nhẹ nhàng xoa tóc tôi.
Dường như chợt nhớ ra điều gì đó, bàn tay anh lại buông xuống, gân xanh trên mu bàn tay thấp thoáng hiện lên.
Rất lâu sau, một giọng nói vang lên bên tai tôi——
“Đương nhiên là có, Thịnh Hạ nhà chúng ta phải trưởng thành thật tốt.”
06
Ngày nhà họ Lục chuyển đi cũng là ngày tôi nhận được kết quả thi vào cấp ba.
Lục Tề Minh từng nói, chỉ cần tôi đạt toàn điểm A, anh sẽ bao kem cho tôi suốt cả kỳ nghỉ hè.
Khi tôi cầm bảng điểm trở về nhà, lại nhìn thấy căn nhà đối diện đã được dọn sạch.
Nụ cười trên mặt tôi lập tức cứng đờ, trái tim giống như bị khoét mất một mảng lớn, từng cơn đau nhói truyền đến.
Tôi ngồi xổm ở cầu thang, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Dường như tôi lại trở về ngày đầu tiên được mẹ đưa đến nhà bà ngoại, cảm giác như mình lại bị bỏ rơi.
Chỉ là lần này, không còn Lục Tề Minh nữa.
Tôi đợi suốt nửa ngày, cuối cùng chỉ chờ được một câu của anh trai:
“Em không đợi được đâu, họ chuyển nhà rồi.”
Tôi không dám tin nhà họ Lục thật sự đã chuyển đi, đôi mắt đỏ hoe ngấn lệ hỏi anh trai:
“Anh Tề Minh… anh ấy không để lại thứ gì sao?”
Anh trai đưa cho tôi một cuốn sách truyện cười hoàn toàn mới.