Tôi kéo hành lý đi ra, anh trai bảo tôi đi chậm một chút, anh phải đi đón một người bạn.
Lục Tề Minh cứ thế bất ngờ xuất hiện trước mặt tôi, sống mũi tôi bỗng cay cay.
Ba năm không gặp, anh gầy đi rất nhiều, nhưng ngũ quan lại càng thêm tuấn tú.
Tôi muốn tiến lên ôm anh, nhưng Lục Tề Minh lại lùi nửa bước.
Giống như cố ý muốn giữ khoảng cách với tôi.
Anh chủ động mở miệng nói chuyện với tôi, ánh mắt xa cách:
“Lâu rồi không gặp, Thịnh Hạ nhà chúng ta càng lớn càng xinh đẹp rồi.”
Khi lên xe, Lục Tề Minh chủ động ngồi vào ghế phụ, để lại một mình tôi ở hàng ghế sau.
Tối hôm đó, chúng tôi chọn một quán đồ nướng để ăn khuya.
Tôi nhấp vài ngụm bia, bị Lục Tề Minh ngăn lại.
“Tửu lượng không tốt thì đừng uống nhiều, lát nữa không có ai cõng em đâu.”
Anh trai tôi chen vào trêu: “Có bọn anh ở đây, con bé thích uống chút thì cứ uống chút đi, cùng lắm anh vác người về nhà.”
Trong lúc ăn khuya, anh trai tôi tạm thời bị lãnh đạo gọi điện kêu đi.
Khi chỉ còn lại hai người, tôi không nhịn được nỗi tủi thân trong lòng:
“Anh Tề Minh, tại sao anh không trả lời tin nhắn của em?”
Lục Tề Minh nhấp một ngụm rượu, giữa đôi mày đột nhiên hiện thêm một tầng cảm xúc:
“Thịnh Hạ, em đừng đợi anh nữa.”
Tôi cẩn thận từng chút hỏi: “Là vì khoảng cách tuổi tác sao?”
Trong lời nói của anh có thêm một tia tự giễu:
“Thịnh Hạ, em còn có lựa chọn tốt hơn. Cậu nam sinh theo đuổi em lần trước, anh thấy cậu ấy được bảo lưu nghiên cứu sinh ở Đại học Kinh Thành rồi.”
Nước mắt tôi bất ngờ rơi xuống.
“Nhưng đối với em, anh chính là lựa chọn tốt nhất.”
14
“Anh Minh, em đến đón anh về đây.”
Kiều Chanh đột nhiên xuất hiện ở quán đồ nướng, cắt ngang cuộc trò chuyện của chúng tôi.
Nhưng tôi lại sững người vì cách xưng hô thân mật ấy.
Kiều Chanh vẫn xinh đẹp như trước, vừa xuất hiện ở quán đồ nướng đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.
“Em gái Thịnh Hạ, lâu rồi không gặp.”
Kiều Chanh trực tiếp ngồi xuống bên cạnh Lục Tề Minh, cầm lấy xiên thịt bò trong tay anh.
“Để em xem có ngon không nhé?”
Toàn bộ động tác thân mật lại tự nhiên, hệt như một đôi tình nhân.
Lục Tề Minh nhìn điện thoại, rồi nhìn tôi nói:
“Chúc mừng em tốt nghiệp, anh nâng ly chúc mừng em.”
Nhưng Kiều Chanh lại ngăn anh, giống như đang làm nũng: “Ôi, anh không được uống rượu.”
Quay đầu lại, Kiều Chanh nhìn tôi: “Chị uống thay anh ấy ly này.”
Tôi cố kìm nước mắt trong mắt, nhưng trong lòng lại đầy nghi hoặc.
Bọn họ ở bên nhau từ khi nào?
Kiều Chanh khoác tay Lục Tề Minh đứng dậy, anh nhìn tôi một cái.
“Em còn có gì muốn nói với anh không?”
Không ai biết rằng, khoảnh khắc ấy, thế giới của tôi đổ xuống một cơn mưa lớn.
15
Lục Tề Minh lấy từ trong ba lô ra một hộp quà:
“Còn một phút nữa là đến sinh nhật em rồi.”
“Quà anh tặng em.”
“Sinh nhật vui vẻ, Thịnh Hạ.”
16
Lục Tề Minh không yên tâm về tôi, còn dặn dò:
“Anh đã gọi người đến đón em rồi.”
Tôi quay đầu nhìn lại, Trần Tinh Du không biết đã đứng sau lưng tôi từ bao giờ.
Lặng lẽ đến như vậy.
Tôi giả vờ nhẹ nhõm, tạm biệt Lục Tề Minh:
“Cảm ơn anh Tề Minh.”
Xoay người, tôi khoác lấy tay Trần Tinh Du, thấp giọng nói:
“Cho tôi mượn vai dựa một lát.”
17
Kiều Chanh đỡ Lục Tề Minh đi về phía trước, thỉnh thoảng còn quay đầu nhìn lại.
“Anh chắc chắn muốn giấu Thịnh Hạ như vậy sao?”
“Cô bé sẽ đau lòng đấy.”
Mãi đến khi không còn nhìn thấy Thịnh Hạ nữa, Lục Tề Minh mới buông tay Kiều Chanh ra, giữ khoảng cách với cô ấy.
Giọng điệu của anh vẫn xa cách như ngày trước:
“Kiều Chanh, cảm ơn cậu đã đến diễn vở kịch này giúp tôi.”
“Con bé còn nhỏ, đau lòng chỉ là nhất thời. Nếu em ấy nhìn thấy dáng vẻ này của tôi, trong lòng sẽ rất khó chịu. Tôi không còn là anh Tề Minh không gì không làm được của em ấy nữa.”
Lục Tề Minh bất đắc dĩ nhìn thoáng qua chân phải của mình, những năm qua điều trị lặp đi lặp lại, vất vả lắm mới quen với việc đeo chân giả.
Năm đầu tiên du học ở nước ngoài.
Lục Tề Minh gặp tai nạn xe, nhặt lại được một mạng, nhưng lại mất đi một chân.
Khi gặp lại Thịnh Hạ lần nữa, anh đã mỉm cười.
Cô bé ngày trước thích đi theo sau anh đã trở thành một cô gái trưởng thành.