“Bà Lưu Ngọc Mai.”
“Trong ba tháng gần đây, bà đã thua tổng cộng 1,32 triệu tệ tại sòng bạc ngầm phía nam thành phố.”
“Trong đó có 800 nghìn tệ là tiền sinh hoạt gia đình mà Chu Văn Bân đưa cho bà giữ hộ để ‘quản lý tài chính’.”
“Hơn 500 nghìn tệ còn lại…”
“Là tiền vay nặng lãi.”
“Tiền mẹ đẻ lãi con, hiện tại đã vượt quá 1 triệu tệ.”
“Tôi đoán… đám đòi nợ cũng sắp tìm tới cửa rồi nhỉ?”
Nếu chuyện sổ đỏ là cú sốc—
Thì chuyện cờ bạc chính là tia sét đánh thẳng xuống đầu Lưu Ngọc Mai.
“Bịch!”
Bà ta mềm nhũn ngã thẳng xuống sàn.
Mặt trắng bệch như ma.
Miệng lẩm bẩm không ngừng:
“Cô… sao cô biết được…”
Chu Văn Bân cũng kinh hãi quay phắt sang mẹ mình.
“Mẹ!”
“Mẹ lại đi đánh bạc nữa hả?!”
Tôi không cho bọn họ thời gian diễn cảnh mẹ con tình thâm.
“Chu Văn Bân.”
“800 nghìn tệ mẹ anh lấy đi là tài sản chung sau hôn nhân.”
“Tôi sẽ để luật sư chính thức khởi kiện đòi lại toàn bộ.”
“Còn khoản vay nặng lãi kia…”
Tôi lạnh nhạt nhìn Lưu Ngọc Mai đang ngồi bệt dưới đất.
“Đó là nợ cá nhân của bà ta.”
“Không liên quan tới tôi.”
“À đúng rồi.”
Tôi như chợt nhớ ra điều gì đó, quay sang nhìn Chu Đình đang đứng chết trân một bên.
“Cô Chu Đình.”
“Chiếc Porsche màu đỏ đứng tên cô, giá mua 1,2 triệu tệ.”
“Tiền mua xe cũng được chuyển từ tài khoản của Chu Văn Bân.”
“Nói cách khác, vẫn là tài sản chung sau hôn nhân.”
“Tôi sẽ lấy lại luôn.”
“Từ trên xuống dưới nhà các người…”
“Tiêu tiền của tôi đúng là chẳng biết ngại.”
Chu Đình lập tức hét thất thanh:
“Không! Chiếc xe đó là của tôi!”
“Cô không được lấy lại!”
Tôi không buồn nhìn cô ta thêm lần nào nữa.
Vở kịch này—
Đến lúc hạ màn rồi.
“Bảo vệ.”
“Tống cổ cả ba người ra ngoài.”
“Vâng, tổng giám đốc Tô!”
Lần này, bảo vệ không còn do dự thêm một giây nào.
Tiếng khóc lóc của Lưu Ngọc Mai.
Tiếng gào thét của Chu Đình.
Tiếng chửi rủa của Chu Văn Bân.
Cùng tiếng rên rỉ của Giang Tuyết hòa vào nhau, tạo thành một màn hài kịch rẻ tiền đến khó coi.
Không bao lâu sau—
Cả thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.
Tôi đứng giữa hội trường, chậm rãi nhìn quanh.
Toàn bộ nhân viên đều cúi đầu.
Không ai dám nhìn thẳng vào mắt tôi.
Tôi hít sâu một hơi rồi cầm micro lên.
“Tiệc tất niên tiếp tục.”
“Chuyện vừa rồi, tất cả quên sạch cho tôi.”
“Ai dám truyền ra ngoài nửa chữ…”
“Tự viết đơn nghỉ việc.”
“Vâng, tổng giám đốc Tô!”
Tiếng đáp lại vang lên đồng loạt, đầy kính sợ.
Tôi đặt micro xuống, xoay người rời khỏi nơi khiến người ta buồn nôn này.
Tiểu Trần đi phía sau, thấp giọng nói:
“Tổng giám đốc Tô, sau khi bị đuổi ra ngoài, Chu Văn Bân đứng trước cửa công ty chửi rất lâu.”
“Anh ta nói gì?”
“Anh ta nói… cô tưởng mình thắng rồi sao?”
“Anh Giang Tuyết là Giang Thiên.”
“Anh ta sẽ không tha cho cô.”
Giang Thiên?
Bước chân tôi khựng lại.
Người đàn ông gần đây nổi lên cực nhanh trong giới làm ăn…
Nổi tiếng thủ đoạn độc ác, ra tay không nương tình?
Có chút thú vị rồi đây.
Tôi lấy điện thoại ra, gọi một cuộc.
“Giúp tôi điều tra một người.”
“Giang Thiên.”
Đầu dây bên kia vang lên giọng nam trầm thấp.
“Điều tra anh ta làm gì?”
“Em gái anh ta vừa tát tôi một cái.”
Bên kia im lặng vài giây.
Sau đó bật cười khẽ.
“Được thôi…”
“Thưa bà chủ.”
04
Sáng hôm sau, tôi quay lại công ty.
Cả tòa nhà chìm trong bầu không khí yên tĩnh kỳ lạ.
Mỗi nhân viên khi nhìn thấy tôi đều lập tức cúi đầu.
Kính cẩn gọi một tiếng:
“Tổng giám đốc Tô.”
Trong mắt họ là sự kính sợ và dè chừng không thể che giấu.
Rất tốt.
Đó chính là hiệu quả tôi muốn.
Màn kịch tối qua vừa là khủng hoảng—
Cũng vừa là một lần lập uy.
Tiểu Trần đi phía sau, đưa cho tôi ly Americano nóng.
“Tổng giám đốc Tô, tối qua sau khi bị đuổi đi, nhà Chu Văn Bân muốn quay lại căn hộ view sông nhưng đã bị bảo vệ chặn ngoài cửa.”
“Sáng nay họ còn tới công ty gây rối, cũng bị ngăn lại rồi.”
“Phòng nhân sự và pháp chế đã chuẩn bị xong giấy sa thải.”
“Theo quy trình, Chu Văn Bân và Giang Tuyết cần quay lại ký tên bàn giao công việc.”
Tôi nhấp một ngụm cà phê.
“Không cần.”
“Đóng gói toàn bộ đồ cá nhân của bọn họ gửi thẳng về nhà cũ họ Chu.”
“Thông báo sa thải cùng bảng bồi thường vi phạm hợp đồng…”
“Cho pháp chế gửi mail là được.”
“Tôi không muốn nhìn thấy hai người đó thêm lần nào nữa.”
“Vâng.”
Tiểu Trần gật đầu rồi chần chừ một chút mới nói tiếp:
“Bệnh viện vừa báo lại.”
“Giang Tuyết không sao, chỉ bị hoảng sợ nhẹ.”
“Đứa bé giữ được.”
“Ừ.”
Trên mặt tôi không có quá nhiều cảm xúc.
Đứa trẻ vô tội.
Tôi chưa đến mức trút giận lên một sinh mạng còn chưa chào đời.
Cái tát hôm qua nhìn thì mạnh—
Nhưng tôi đã tính sẵn lực tay và góc ngã.
Chỉ đủ khiến cô ta mất mặt, không gây tổn hại thật sự.
Người tôi muốn xử lý…
Là đám người lớn vô liêm sỉ kia.
“Giang Thiên thì sao?”
Tôi hỏi.
“Đêm qua anh ta đã tới bệnh viện.”
“Từ sáng sớm hôm nay, vài đối tác của công ty cũng gọi điện dò hỏi xem chúng ta có phải đắc tội Giang Thiên rồi không.”
Giọng Tiểu Trần hơi nặng nề.
“Xem ra… anh ta chuẩn bị ra tay.”
Đúng lúc đó, điện thoại riêng của tôi vang lên.
Một số lạ.
Tôi bắt máy.
“Tô Vãn?”
Đầu dây bên kia vang lên giọng nam trầm thấp đầy từ tính.
“Là tôi.”
“Tôi là Giang Thiên.”
Anh ta tự giới thiệu, giọng điệu mang theo áp lực trời sinh.
“Em gái tôi không hiểu chuyện.”
“Tôi thay nó xin lỗi cô.”
“Nhưng đứa bé trong bụng nó dù sao cũng là con cháu nhà họ Chu.”
“Tối qua cô khiến em gái tôi và em rể tôi mất sạch mặt mũi trước bao người…”
“Chuyện này, chẳng lẽ không nên cho tôi một lời giải thích sao?”
Anh ta nói rất khéo.
“Không hiểu chuyện”, “xin lỗi”—
Nghe như đang nhún nhường.
Nhưng “con cháu nhà họ Chu”, “em rể tôi”—
Lại là đang khẳng định vị thế, kéo Chu Văn Bân và Giang Tuyết về cùng phe với mình.
Ý tứ rất rõ ràng.
Động vào họ…
Là động vào Giang Thiên anh ta.
“Giải thích?”
Tôi bật cười nhạt.
“Giang tổng muốn tôi giải thích thế nào?”
“Rất đơn giản.”
Giọng Giang Thiên vẫn bình tĩnh tới đáng sợ.
“Dừng toàn bộ thủ tục pháp lý với Chu Văn Bân.”
“Ngoài ra chuẩn bị 5 triệu tệ.”
“Xem như phí tổn thất tinh thần cho em gái tôi.”
“Chỉ cần cô làm được những điều đó…”
“Thì coi như chuyện giữa chúng ta chưa từng xảy ra.”
“Việc làm ăn của cô, tôi cũng sẽ không động vào.”
Cái giọng điệu ấy—
Nghe như thể tôi vừa được ban cho một ân huệ lớn lắm vậy.
Đúng là anh em một nhà.
Kiêu ngạo y hệt nhau.
“Nếu tôi không đồng ý thì sao?”
Đầu dây bên kia lập tức im lặng.
Không khí như đông cứng lại.
Vài giây sau, giọng Giang Thiên mới vang lên lần nữa, lạnh đến thấu xương:
“Tổng giám đốc Tô, tôi khuyên cô nên suy nghĩ cho kỹ.”
“Tôi đã điều tra cô rồi.”
“Ba mẹ mất sớm, một mình đi lên tới hôm nay không dễ đâu.”
“Đừng vì chút tự ái mà phá hỏng cả cơ nghiệp mình cực khổ gây dựng.”
“Dù sao…”
“Muốn công ty cô phá sản, với tôi cũng không phải chuyện khó.”
Uy hiếp trắng trợn.
Khóe môi tôi lại cong lên sâu hơn.
“Giang tổng.”
“Tôi cũng tặng anh một câu.”
“Quản cho tốt em gái và thằng ‘em rể’ của anh đi.”
“Đừng để bọn họ kéo anh xuống cùng.”
Nói xong, tôi trực tiếp cúp máy.
Tiểu Trần đứng bên cạnh nghe đến tim cũng run lên.
“Tổng giám đốc Tô… cô nói vậy có khiến anh ta hoàn toàn nổi điên không?”
“Nổi điên?”
Tôi lắc đầu, nhìn ra ngoài cửa kính.
“Ngay từ lúc em gái anh ta lao lên sân khấu tát tôi…”
“Giữa chúng tôi đã không còn đường hòa giải rồi.”
“Anh ta tưởng mình là thợ săn.”
“Nhưng lại không biết…”
“Bản thân anh ta cũng đã sớm trở thành con mồi của người khác.”
Đúng lúc ấy, chiếc điện thoại còn lại của tôi rung lên.
Là tin nhắn của Tần Tranh.
Một tấm ảnh.
Trong ảnh, Giang Thiên đang ngồi nói chuyện với một người đàn ông trung niên trong phòng VIP của một hội sở cao cấp.
Người đàn ông kia—
Tôi biết.
Phó tổng giám đốc tập đoàn Thiên Hằng, Vương Hải.
Cũng là một trong những người phụ trách chính của dự án 100 tỷ tệ lần này.
Tin nhắn của Tần Tranh rất ngắn:
【Vương Hải là đàn anh đại học của Giang Thiên, quan hệ cá nhân cực kỳ thân thiết.】
Tôi nhìn chằm chằm bức ảnh.
Mọi chuyện lập tức xâu chuỗi lại với nhau.
Vì sao Chu Văn Bân có thể chạm được vào dự án này?
Vì sao Giang Tuyết dám ngông cuồng ngay trong tiệc tất niên?
Vì sao Giang Thiên lại ra sức bảo vệ “em rể” như vậy?