Văn án:
Tôi lên Thượng Hải giúp chị trông con.
Kết quả, bữa cơm tối hôm ấy, anh rể đặt đũa xuống rồi thản nhiên nói một câu:
“Từ tháng này, mỗi tháng em đóng ba ngàn tệ tiền ăn nhé.”
Tôi im lặng đúng ba giây.
Sau đó đặt vé tàu về quê ngay trong đêm.
“Tiểu Hòa, chuyện này anh với chị em bàn rồi.”
Anh rể tôi, Trần Việt, vừa nói vừa gắp sườn kho, ánh mắt chẳng buồn nhìn sang phía tôi. Giọng điệu nhẹ bẫng, như chỉ tiện miệng nhắc qua:
“Giờ vật giá tăng dữ lắm. Mỗi tháng em góp ba ngàn tiền ăn là được.”
Chiếc đũa trong tay tôi khựng lại giữa không trung.
Bình luận