Mẹ mất, 2 chị em tôi bỏ mặc em trai

chương 11



Ly của anh rể cả chạm qua: “Thằng nhóc được lắm, có câu này của em là đủ rồi.”

 

Chị cả không nói gì, ngửa đầu uống cạn ly rượu, bị sặc đến ho liên tục, nước mắt cũng ho ra.

 

Tôi đưa một tờ khăn giấy cho chị, chị nhận lấy ấn lên mắt, vai khẽ run.

 

Không biết là vì rượu quá mạnh, hay vì điều gì khác.

 

Tối hôm đó chúng tôi uống rất nhiều rượu, nói rất nhiều chuyện.

 

Anh rể cả uống say, ôm vai em trai nói: “Chị cả của em trước đây ngày nào cũng mắng em, chị ấy không phải thật sự mắng em, chị ấy là đau lòng cho em. Em có biết lần em nằm viện đó, chị cả của em ra khỏi bệnh viện, khóc thành thế nào ngoài hành lang không?”

 

Em trai lắc đầu.

 

Chị cả vội cắt ngang anh: “Lão Trương, anh im miệng!”

 

Anh rể cả không để ý đến chị, tiếp tục nói: “Chị ấy nói chị ấy sợ em một mình chịu không nổi, sợ em nghĩ quẩn, sợ em cũng giống mẹ em…”

 

“Lão Trương!” Chị cả cuống lên, đứng dậy đi bịt miệng anh.

 

Em trai cúi đầu, dùng đũa chọc qua chọc lại trong bát, hồi lâu không nói gì.

 

Một lúc sau, nó ngẩng đầu, nhìn chị cả, giọng hơi khàn: “Chị cả, em sẽ không nghĩ quẩn đâu. Em sẽ không để mẹ nuôi em uổng công một đời.”

 

Nước mắt chị cả cuối cùng không nhịn được nữa, từng giọt từng giọt rơi xuống, chị quay người giả vờ dọn bàn, làm bát đĩa va vào nhau leng keng.

 

Đóa Đóa ở bên cạnh nhỏ giọng hỏi anh rể cả: “Dượng, tại sao dì cả khóc?”

 

Anh rể cả xoa đầu con bé: “Dì cả vui.”

 

Đúng vậy, vui cũng sẽ khóc.

 

Có những giọt nước mắt không phải vì buồn, mà vì tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống đất.

 

Chương 19

 

Trước Tết, em trai nhận được một đơn lớn.

 

Một chiếc máy xúc ở công trường bị hỏng, tìm mấy xưởng sửa chữa đều không sửa được, cuối cùng tìm đến nó.

 

Nó nằm dưới gầm xe suốt cả ngày, toàn thân đầy dầu mỡ, cuối cùng tìm ra vấn đề, là một cảm biến bị hỏng, thay cái mới vào, máy xúc liền vận hành bình thường.

 

Ông chủ công trường rất hài lòng, tại chỗ đưa cho nó một bao lì xì hai nghìn tệ.

 

Em trai khoe ảnh bao lì xì đó trong nhóm, kèm chữ: “Khoản phí kỹ thuật đầu tiên.”

 

Chị cả nói: “Em giữ đi, đừng đưa cho bọn chị nữa, tự tích góp.”

 

Em trai nói: “Em không định đưa cho các chị, em muốn mua quà năm mới cho Đóa Đóa.”

 

Tôi vội nói: “Đừng tiêu tiền lung tung, Đóa Đóa có đủ thứ rồi.”

 

Nó không nghe, hôm sau liền đến trung tâm thương mại, mua cho Đóa Đóa một chiếc xe đạp, màu hồng, trên tay lái buộc dải lụa màu, trên giỏ xe in một con kỳ lân.

 

Khi Đóa Đóa nhìn thấy chiếc xe đạp, vui đến nhảy cẫng tại chỗ, ôm chân em trai không buông.

 

“Cậu tốt quá! Cậu là người cậu tốt nhất thế giới!”

 

Em trai ngồi xổm xuống, nghiêm túc nhìn vào mắt Đóa Đóa: “Đóa Đóa, con nhớ kỹ, trước đây cậu đối với mẹ con không tốt, đối với dì cả con cũng không tốt, nhưng bây giờ cậu đã sửa rồi. Sau này cậu sẽ tốt với mọi người, đặc biệt tốt.”

 

Đóa Đóa nửa hiểu nửa không gật đầu, rồi leo lên xe đạp, trong sân đạp xiêu xiêu vẹo vẹo hết vòng này đến vòng khác.

 

Em trai đứng trong sân nhìn con bé, khóe miệng treo một nụ cười rất nhạt rất nhạt.

 

Ánh nắng chiếu lên mặt nó, chiếu rõ từng đường nét trên gương mặt nó.

 

Tôi đột nhiên phát hiện, nó gầy đi rất nhiều, da đen hơn, tay đầy vết chai, nhưng mắt sáng hơn trước.

 

Không phải thứ ánh sáng được rượu cồn và hư vinh thắp lên, mà là một thứ ánh sáng trầm tĩnh, kiên định.

 

Giống như ánh sáng trong mắt một người cuối cùng đã tìm thấy phương hướng.

 

Chương 20

 

Ngày hai mươi chín tháng chạp, chúng tôi như thường lệ ăn bữa cơm đoàn viên ở nhà cũ.

 

Chị cả mang từ chợ rau về một con dê nguyên con, nói năm nay ăn lẩu dê nhúng.

 

Anh rể cả dựng nồi đồng lên, than cháy rất mạnh, nước dùng trong nồi ùng ục sôi, thịt dê được thái mỏng, xếp từng đĩa từng đĩa trên bàn.

 

Em trai dán câu đối xuân trong sân, đứng trên thang, vuốt phẳng giấy đỏ, dán lên thật cẩn thận.

 

Câu đối xuân là do nó tự viết, chữ b.út lông còn chưa tốt lắm, xiêu xiêu vẹo vẹo, nhưng có thể nhìn ra rất dụng tâm.

 

Vế trên: Năm cũ đã theo mưa gió đi.

 

Vế dưới: Năm mới lại cùng nắng ấm đến.

 

Hoành phi: Càng ngày càng tốt.

 

Tôi đứng trong sân, nhìn đôi câu đối xuân này, đột nhiên nhớ đến thời điểm này năm ngoái.

 

Khi đó mẹ vừa đi được hơn ba tháng, quan hệ giữa ba chị em chúng tôi rơi xuống điểm đóng băng.

 

Em trai hận chúng tôi không cho nó tiền, chúng tôi hận nó không biết cố gắng.

 

Bữa cơm tất niên ai ăn của người nấy, tôi nấu một bát sủi cảo đông lạnh trong tiệm hoa, chị cả ăn ở nhà anh rể cả, em trai một mình ở nhà cũ, không biết ăn gì.

 

Một năm trôi qua.

 

Cùng một cái sân, cùng một căn nhà, cùng một chiếc bàn, cùng ba người.

 

Nhưng mọi thứ đều thay đổi.

 

Em trai bước xuống khỏi thang, xoa xoa đôi tay bị lạnh đỏ, nhìn tôi: “Chị hai, chị xem dán thẳng chưa?”

 

“Thẳng rồi.” Tôi nói.

 

“Vào đi, bên ngoài lạnh.” Nó đẩy vai tôi đi vào trong.

 

Vào nhà, lẩu đã sôi, hương thịt dê hòa với mùi than lửa, làm cả căn nhà ấm áp.

 

Đóa Đóa và chị họ tranh nhau bỏ thịt vào nồi, chị cả ở bên cạnh kêu “chậm thôi chậm thôi, đừng để bỏng”, anh rể cả bưng ly rượu chạm với em trai một cái, nói “năm nay vất vả rồi”.

 

Em trai uống một ngụm rượu, cay đến nhăn mặt, rồi móc trong túi ra hai bao lì xì, một cái đưa cho Đóa Đóa, một cái đưa cho chị họ.

 

“Tiền mừng tuổi.” Nó nói, giọng bình thản như đang nói thời tiết hôm nay không tệ.

 

Chị cả nhìn độ dày của bao lì xì, nhíu mày: “Em cho nhiều vậy làm gì? Tự giữ đi.”

 

“Không nhiều, mỗi đứa hai trăm.” Em trai nói. “Năm ngoái em không cho, năm nay bù lại.”

 

Đóa Đóa mở bao lì xì, rút tiền ra, đếm từng tờ một, đếm xong vui vẻ gọi: “Mẹ xem này, là tiền mới! Còn liền số nữa!”

 

Tôi nhớ trước đây mẹ cũng như vậy, mỗi năm ăn Tết đều đến ngân hàng đổi tiền mới, từng tờ một mới tinh, bỏ vào bao lì xì cho chúng tôi.

 

Bao lì xì của tôi và chị cả là mười tệ, của em trai là năm mươi.

 

Khi ấy tôi cũng cảm thấy không công bằng, nhưng bây giờ nghĩ lại, mẹ chỉ dùng cách của riêng bà, cho người mà bà cảm thấy cần được bảo vệ nhất nhiều hơn một chút.

 

Cách của bà không đúng, nhưng tấm lòng của bà là thật.

 

Ăn lẩu đến cuối, chị cả đột nhiên đặt đũa xuống, nhìn em trai, nói một câu khiến tất cả mọi người yên lặng.

 

“Lỗi Lỗi, trước khi mẹ đi, bà nói với chị một câu, chị vẫn chưa nói với em.”

 

Tay em trai đang bưng ly rượu khựng lại.

 

“Mẹ nói, người bà không yên tâm nhất chính là em.” Giọng chị cả rất nhẹ rất chậm. “Bà nói bà biết em là đứa khó quản nhất, nhưng bà không sợ em không quản nổi bản thân, bà sợ là chúng ta không quản em.”

 

“Bà còn nói.” Mắt chị cả đỏ lên. “Bà nói đời này người bà có lỗi nhất là chị và Tiểu Hòa. Không phải vì bà thiên vị em, mà là vì bà biết chúng ta chịu tủi thân, nhưng bà không biết phải bù đắp thế nào.”

 

Em trai đặt ly rượu xuống, cúi đầu, vai khẽ run.

 

“Bà chưa từng nói với chúng ta những lời như vậy.” Giọng chị cả hơi run. “Khi còn sống, bà không nói lấy một câu. Sau khi bà đi rồi chị mới nghĩ thông, không phải bà không biết, là bà không dám nói.”


Mẹo: Bạn có thể sử dụng các phím mũi tên trái, phải, A và D trên bàn phím để duyệt giữa các chương.